Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 5)



Chương 5

Chỉ chốc lát sau chuông cửa vang lên, Yunho đi đến cửa nhìn màn hình xác định dưới lầu là ai, người nọ nhướn mày hướng về mắt giám thị nói :

« Mở cửa ! »

Yunho vặn tay nắm mở cửa, chỉ chốc lát, người kia đã lên đến nơi :

« Mày tự nhiên tìm tao làm gì ? Còn… ‘phiền toái mày’…. Thật khiến kẻ hèn này xúc động nha ! » Người vừa tới liền hướng anh cười châm chọc.

« Đừng dài dòng, có người bệnh, giúp tao khám cho cậu ta! » Yunho không để ý đến lời của người kia, hướng cằm chỉ chỉ về phía JaeJoong đang phát sốt nằm trên giường.

« Này, Jung Yunho ! Tao không phải là bác sĩ được cấp phép chính thức nha ! Không thể tùy tiện giúp người ta xem bệnh ~ » Vừa nói vừa đi tới bên giường nhìn JaeJoong đang mê man, sau đó đặt tay lên trán cậu thử nhiệt độ, không khỏi hơi hơi nhíu mày.

« Ít nói nhảm đi, bản lĩnh của mày tao còn không rõ ràng sao ? Có kẻ nào không biết mày Kim HeeChul đã sớm trong giới y học trở thành thiên tài… » Yunho không kiên nhẫn đánh gãy lời HeeChul.

« Tuy rằng thực tế đúng là vậy, nhưng những lời đó xuất phát từ mày lại thấy không được tự nhiên lắm nha ! » HeeChul thu hồi tay, bắt đầu thuần thục đứng lên kiểm tra.

« Thế nào ? » Yunho hỏi.

« …. Mày đêm qua kịch liệt quá nha, làm cậu nhóc này thân mình vốn yếu ớt không chịu nổi rồi ! » HeeChul mặt chứa đầy sự cợt nhả.

« Xuống địa ngục đi ! » Yunho sinh khí. Bình thường không đến nỗi vạn bất đắc dĩ anh quyết sẽ không bao giờ tìm đến thằng hâm này, chính là vì cá tính ác liệt của HeeChul khiến anh tức giận không thôi. Tuy rằng HeeChul sẽ không hại người, tính cách cũng rất thiện lương, nhưng cái miệng yêu quái này sẽ không từ bỏ cơ hội trêu chọc người khác, quả thực cũng có thể bức một bác sĩ tâm thần học bình thường đến phát điên.

« Đương nhiên là nói giỡn ah ! Thật là người hay tức giận… Chỉ là bệnh cảm mạo bình thường thôi ! » HeeChul vuốt vuốt môi, sau đó cầm bút viết gì đó trên giấy đưa cho Yunho.

« Mang đơn thuốc này ra hiệu thuốc mua, sau đó dựa vào hướng dẫn cho cậu ta uống thuốc. Thật sự là… chỉ là một bệnh cảm mạo nho nhỏ cũng làm phiền bổn thiếu gia… » HeeChul tuy không thật sự cảm thấy phiền toái, nhưng nếu không nói ra những câu oán hận một chút sẽ khiến bản thân thấy không thoải mái ah.

« Thật xin lỗi ngài nha ! » Yunho nhịn không được châm chọc nói, sau đó đi mua thuốc.

Dựa vào nhiều năm giao tình, HeeChul hiểu được Yunho anh cứ như vậy đi khỏi là muốn mình trông nhà và ngồi chờ anh trở về đi. Vì thế HeeChul ngồi vào ghế dựa bên giường, ánh mắt nhìn về JaeJoong nhíu mày.

Không phải HeeChul tự kỉ hay này nọ, nhưng vì chính bản thân cũng biết mình dung mạo người thấy người mê, cho nên con trai có thể chân chính làm cho HeeChul cảm thấy xinh đẹp chưa bao giờ xuất hiện. Thế nhưng….. hôm nay HeeChul đã gặp được người đó rồi. Người này diện mạo thật sự đẹp. Tướng mạo Yunho cũng gọi là phi thường toàn mỹ, nhưng anh quá nam tính nên chỉ có thể dùng từ anh tuấn để hình dung, không thể dùng từ xinh đẹp. Mà người này là đẹp tự nhiên, không chỉnh sửa đã rất lóa mắt, thực ôn nhu mà không ẻo lả, thật đúng là rất vừa mắt.

HeeChul bỗng nhiên có chút mất hứng đứng lên, vươn tay nhéo nhéo má JaeJoong, không có dùng lực, chỉ là bản thân cực kỳ muốn làm thế.

JaeJoong vốn ngủ không sâu, bởi vì trên mặt bị nhéo mà mở mắt, lại bất ngờ thấy được một người đẹp tựa thiên sứ, mơ mơ màng màng rất muốn nói ra câu hỏi, nhưng lời nói ra chỉ ra từng từ ngắt đoạn :

« Tiểu thư….. Xin hỏi…… mấy giờ rồi ? »

« Năm giờ kém… » HeeChul lộ ra nụ cười thánh thiện, sau đó ngữ khí lạnh dần, mắt trầm xuống « Còn có, tôi không phải con gái ! »

« Thực xin lỗi… » JaeJoong lập tức thấy mình thất thố. Trong lòng chính mình nghĩ thật may mắn còn chưa tới 7h, nếu giống như buổi sáng sẽ ép cậu không chết cũng tàn mất.

Lúc này Yunho đẩy cửa tiến vào, trong tay đã cầm túi thuốc HeeChul dặn mua. HeeChul thấy Yunho trở lại liền đứng dậy nói :

« Tao đi trước ah con chuột bảo thủ ! »

« Không tiễn ! » Yunho đáp lại.

HeeChul cũng không nghĩ đó là gây gổ, lúc hai người cạnh nhau vẫn chính là nói chuyện như vậy, lời nói khách sáo hiển nhiên quá mức giả dối. Đã đi ra ngoài vài bước HeeChul bỗng nhiên quay đầu lại, cười xấu xa đối với Yunho mà nói :

« Nếu thích liền ăn đi ah ~ tao rất khó chấp nhận tướng mạo cùng tính cách ngoan ngoãn của cậu ta nha ! Tuy rằng…. ,vẫn thực chán ghét ! »

« Câm miệng ! » Yunho cố nhẫn nại.

« Muốn ăn liền ăn, bằng không mày sẽ hối hận đó nha, xinh đẹp như vậy mà… »

« Biến ! » Yunho cơ hồ thấp giọng hô lên.

HeeChul không thèm để ý cười lớn đi ra cửa, lưu lại Yunho vẻ mặt âm trầm uy JaeJoong uống thuốc.

« Anh ta là ai vậy ? » JaeJoong hỏi. Cậu chưa từng thấy gương mặt vạn năm không đổi của Yunho lại cau có giống như hiện tại.

« Một thằng bạn cay độc tên Kim HeeChul ! » Yunho nói.

« Thực là một người rất đẹp ! » JaeJoong cảm thán nói.

Cậu cũng rất đẹp, hơn nữa so với tiểu tử kia còn đáng yêu hơn. Yunho nói trong lòng.

“Uhm… Anh ta vừa mới nói anh ăn cái gì? Có ý tứ gì?” JaeJoong đột nhiên hỏi, cậu cảm thấy cái người xinh đẹp kia thật thần bí, lời nói cũng khó giải nghĩa.

Yunho nhìn ánh mắt hồn nhiên của JaeJoong, cậu ta thực sự không biết hay giả ngu đây?

Nhưng anh không thể tìm thấy trong đôi mắt to tròn cùng vẻ mặt ngây thơ kia có nửa điểm dối trá, vì thế thừa nhận người trước mặt mình phi thường đơn thuần đến mức ngốc nghếch.

“Không được hỏi nữa!” Yunho có chút lạnh lùng nói.

JaeJoong có điểm mất hứng cắn cắn môi, cái gì ah… tự dưng đối với cậu lãnh khốc như thế?

Yunho nhìn về phía JaeJoong theo thói quen cắn cắn đôi môi cánh hoa, khuôn mặt bởi vì phát sốt mà càng phấn nộn, còn cái vẻ mặt giận dỗi đáng yêu, bỗng nhiên cảm thấy đề nghị của Kim HeeChul cũng không thể không thực hiện được. Ý thức được suy nghĩ của chính mình, Yunho lập tức lắc lắc đầu, tiêu diệt ý tưởng hoàng đường đó. Vì không muốn để tâm tình của bản thân bị ảnh hưởng, anh đứng phắt dậy định quay đi, không ngờ góc áo lại bị kéo lại.

“Anh đi đâu vậy?” Âm thanh có chút khẩn trương cùng sợ hãi. JaeJoong không nghĩ tới bản thân lại làm ra hành động như vậy, vì thế cũng ngây ngẩn cả người, sau đó rụt tay lại, xấu hổ trầm mặc.

Yunho nhìn một loạt động tác của JaeJoong, trầm giọng nói: “… Tôi đi lấy cháo cho cậu!”

Yunho đi vào bếp, thấy ánh sáng hắt qua khung cửa sổ kéo một mảng dài xuống sàn nhà chợt nhớ tới một việc liền hỏi:

“JaeJoong, cậu có thấy Tiểu Hoa đâu không?”

“Anh nói là con mèo kia sao?… Không có ah ! » JaeJoong có điểm chột dạ vì nói dối.

« Gần đây nó giống như càng ngày càng tùy hứng tự do, phải đem nó nhốt lại trong phòng hảo hảo giáo dục mới được. » Yunho nhíu mày.

« Ah….. Kì thật động vật thường xuyên ra ngoài cũng tốt ! » JaeJoong bắt đầu pha trò.

Yunho múc một bát cháo tiến vào đã là 5 phút sau câu chuyện, JaeJoong ăn một hơi, trong nháy mắt cảm thấy trong lòng hảo ấm áp.

Không muốn rời khỏi nơi này, không muốn rời khỏi anh, người đàn ông này lúc lạnh lùng lúc dịu dàng, kì thật là một người vô cùng tốt bụng.

Thời gian rất nhanh tới rồi, tựa như pháp thuật của thần tiên hiện tại mất đi hiệu lực, cậu sắp biến thành mèo rồi. JaeJoong miễn cưỡng giả bộ bộ dáng có tinh thần, thoải mái từ giường đứng lên, tươi cười đối với Yunho bái biệt.

« Tôi muốn về trước, trong nhà còn có chút việc ! »

« ….Tôi đưa cậu về ! » Yunho trầm ngâm hạ giọng nói.

« Không, không cần ! Tôi đã tốt hơn nhiều rồi ! » JaeJoong có chút kích động cự tuyệt.

« Phải không ? » Yunho nghe vậy liền đưa tay lên trán JaeJoong. JaeJoong như phản xạ có điều kiện lùi lại, Yunho kinh ngạc cũng ý thức được chính mình thất thố, vì thế cuống quýt nói « Tái kiến » rồi bỏ ra ngoài.

Yunho muốn gọi JaeJoong lại, chính là cuối cũng vấn không làm như vậy. Rõ ràng ý cứ tuyệt đã hiện rõ trong lời nói của cậu ta mà không nhận ra sao ? Yunho đơn giản dọn dẹp phòng bếp, lát sau nghe thấy tiếng cào cào vào cánh cửa, anh đi ra mở cửa, quả nhiên là Tiểu Hoa.

« Mày đi nữa đi, bên ngoài chơi vui lắm mà. Lần sau mày còn dám như vậy thì đừng về nữa!! » Vốn vì thái độ của JaeJoong ban nãy đã làm anh khó chịu, lại thấy sủng vật của mình đi dạo đúng một ngày mới trở về liền nhịn không được càng thêm nóng giận, tuy biết một con mèo có nghe cũng không hiểu.

Yunho ôm nó lên, đi đến phòng tắm, dùng vòi sen tắm cho nó. Chạy cả ngày bên ngoài không biết đã bẩn thành bộ dáng gì nữa ?! Nhưng anh phát hiện vât nhỏ này khi vừa dính nước liền rùng mình một cái, lông mao toàn thân ướt át toàn thân cũng bắt đầu co giật kịch liệt.

Vốn đang phát sốt JaeJoong sao chống lại được sức ép này, cho dù là nước ấm cũng khiến người cậu khó chịu, lông ẩm ướt dính vào người dần trở nên lạnh như băng, đầu cậu đau trầm trọng. Cuối cùng chỉ có thể đem đầu đặt toàn bộ trong lòng bàn tay Yunho, dần dần mất đi ý thức.

Yunho rốt cuộc cũng phát hiện Tiểu Hoa có gì đo không thích hợp, vì thế lập tức đem thân thể nho nhỏ của nó bao trong khăn tắm, ôm ra khỏi phòng tắm.

End Chương 5

One thought on “Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 5)

  1. tội Hoa Hoa quá … bệnh mà còn phải giấu giếm … biến thành mèo còn bị ngâm nước … chuyển này anh Jung có chiện làm dài dài rầu, tối chăm mèo bệnh, ngày chăm người bệnh …… ảnh chắc sẽ mau giảm cân lắm, không cần đi tập cũng chả cần nhịn ăn cực khổ hehehehehe

    P/S: dạo nì bị bạn “báo cáo” hành hạ làm chả có thời gian đọc fic, mai là chủ nhật phải tranh thủ mí đc kakakaka

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s