Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 26)


Chương 26

 

Lúc này đã chạng vạng, Yoochun đang trên đường đến bệnh viện. Không biết cố ý hay vô tình, vừa lúc thấy Junsu tan ca từ siêu thị đi ra.

Yoochun cho xe dừng lại cạnh nó, mở cửa kính nói

« Tan ca rồi hả ? »

« Ưm…. » Junsu kinh ngạc nhìn Yoochun đáp.

« Lại đến bệnh viện ? »

« Đúng ! »

« Bệnh viện tư nhân kia hả ? »

« Đúng vậy ! »

« Lên xe đi ! » Yoochun mặt không chút thay đổi nói.

« Huh ?? »

« Tôi muốn đến đó điều tra một chút, vừa vặn tiện đường »

« Oh ~ » Junsu ngoan ngoãn lên xe, người ta dù sao cũng có hảo ý lại còn bớt được tiền xe bus.

« Gần đây thế nào ? » Yoochun hỏi, tuy rằng hai người vừa mới không gặp có vài ngày.

« Ừm… »

« Có ăn cơm đủ bữa không ? »

« …. » Junsu không nói gì.

« Cậu…. Quên đi, dù sao thân thể là của chính cậu » Đúng vậy, người ta không ăn cơm liên quan gì đến y. Yoochun tự nói với mình.

Lúc sau hai người vẫn không nói chuyện.

« Tới rồi ! » Yoochun nói, sau đó xuống xe.

« Cậu vẫn là đến thăm anh trai mình sao ? »

« Ừm ! »

«Cậu ta rốt cuộc bị bệnh gì ? Thực nghiêm trọng sao ? » Yoochun hỏi, nếu không có gì nghiêm trọng chắc hẳn cũng không phải nằm viện.

« Uhm…. »mJunsu thoạt nhìn có chút mệt mỏi. Anh trai có phản ứng nên nó vẫn ở bên cạnh canh giường ngay sau đó, không có chợp mắt mãi đến thời gian đi làm mới rời đi.

« Cậu phải chú ý thân thể chính mình, bằng không nếu ngã bệnh thì phải làm sao ?… Đạo lý đơn giản ấy mà cũng không hiểu ? » Yoochun nhìn đôi mắt đen láy của Junsu, cau mày nói. Một loại tình cảm xa lạ tấn công vào tâm y, loại cảm xúc này mỗi lần gặp Junsu đều xuất hiện, y không muốn tìm hiểu nó là cái gì nữa.

« Cám ơn anh !…… Anh vì sao vẫn đối tốt với tôi như thế ? » Junsu ngước mắt nhìn y hỏi, thanh âm có chút dao động kèm bất an.

« Cậu luôn muốn hỏi tôi cùng một vấn đề nhỉ ! Chỉ là chính tôi cũng không biết đáp án. Tôi từ trước đến nay không hẳn là một người tốt, chính là mỗi lần nhìn cũng không thể bỏ mặc cậu ! » Yoochun nói xong lộ ra nụ cười vô lực, sau đó xoay người rời đi. Y đến bàn tiếp tân hỏi :

« Thực xin lỗi ! Tôi muốn tìm một người bệnh, có thể nói cho tôi biết người đó nằm ở phòng nào không ? »

« Người đó tên gì ? »

« Kim JaeJoong ! »

« Anh tìm anh trai tôi làm gì ? » Thanh âm kinh ngạc của Junsu truyền đến từ phía sau, y cũng giật mình quay đầu lại nhìn Junsu.

« Cậu nói….. Người đó là anh trai cậu ? »

« Đúng vậy ! Anh tìm anh tôi làm gì ? Anh nói điều tra không phải là tìm anh trai tôi đấy chứ ? » Ánh mắt Junsu nhìn đề phòng.

« Đúng vậy ! Có thể để tôi nhìn thấy cậu ta được không ? »

« Là ai nhờ anh tìm anh tôi ? » Junsu ép hỏi, sự đề phòng ánh lên trong ánh mắt càng sâu.

« Thực xin lỗi ! Tôi không thể để lộ thân phận thân chủ của mình được. Nhưng cậu yên tâm, tôi chỉ xác nhận chút thôi, sau đó lập tức đi ngay »

« Không được ! Anh trước nói cho tôi biết ai là người ủy thác anh tới tìm anh ấy đã, còn có…. Nguyên nhân gì muốn tìm anh JaeJoong ? » Junsu kiên trì muốn biết đáp án.

« …. Xin cậu tin tưởng tôi ! Tôi không có ác ý ! » Yoochun kiên trì nhìn sâu vào mắt Junsu. Đối với ánh mắt đề phòng của nhóc không biết phải làm sao. Chẳng lẽ anh nhóc có kẻ thù sao ? Thật sự kì quái ! Thế nhưng, có trời biết cho dù là kẻ thù cũng tuyệt đối không phải là Yunho.

Junsu biết người trước mặt tuyệt đối không phải người xấu, cũng sẽ không thương tổn nó, tuy rằng không hiểu sao mình có thể khẳng định như vậy, nhưng nó chính là biết như thế…. Một lúc lâu sau, Tuấn Tú rốt cuộc mềm lòng, gật gật đầu.

« Tốt, tôi tin tưởng anh ! Nhưng về sau nếu xảy ra chuyện gì bất lợi đối với anh tôi, tôi nhất định không tha cho anh ! » Junsu nói, sau đó đi sâu vào trong bệnh viện « Đi theo tôi !….. »

~o0o~

« JaeJoong! JaeJoong ! »

Mèo nhỏ trên giường nhập nhèm mở mắt. Làm cái gì thế ?! Lúc ở dạng người bị hành vận động quá sức, cậu vừa mới ngủ… JaeJoong bất mãn nhìn về phía người đàn ông đánh thức mình.

« JaeJoong ? Là JaeJoong sao ? » Yunho vội vàng nhìn về phía cậu.

JaeJoong không hề động đậy : anh ấy đang làm cái gì mà hỏi thế ? = =

« JaeJoong? Không nên làm cho anh sợ ! Là JaeJoong sao ? »

Bất đắc dĩ JaeJoong đành phải gật đầu vài cái, sau đó nhìn Duẫn Hạo thở phào một hơi, bỗng nhiên cảm thấy hạnh phúc.

Thật sự là chàng trai tinh lực dồi dào. Hình như  đè cậu đến gần 7h sắp biến thành mèo mới để cậu ngủ. Này… thế mà giờ lại đánh thức cậu dậy…

Vì thế mèo nhỏ JaeJoong trở mình một cái tiếp tục muốn ngủ, lại bị lôi lên đặt trên đùi Yunho.

« Về sau chúng ta không bao giờ cãi nhau nữa được không ? » Yunho nhẹ giọng hỏi, một tay xoa nắm phần lông mềm mại bên tai mèo. Sau đó cảm giác được tiểu miêu trên đùi khẽ gật đầu, không khỉ lộ ra nụ cười tươi.

 

~o0o~

Yoochun khiếp sợ nhìn gương mặt tái nhợt trên giường kia, hôm nay y đã gặp một chuyện khiến người ta khiếp sợ…

« Cậu ta thực sự đã hôn mê 2 tháng ? »

« Đúng… » Junsu đáp.

« Cậu ta có anh em sinh đôi không ? Ý tôi là một người bề ngoài giống với cậu ấy…. »

« Đương nhiên không có ! Sao anh lại hỏi như vậy ? » Junsu kì quái nhìn về phía Yoochun sắc mặt ngày càng không tốt.

« Không có gì… » Yoochun bắt đầu hoài nghi chính mình hôm đó gặp ảo giác. Sau đó y bấm điện thoại gọi cho Yunho.

« Alo ? » Yunho lúc này đang ngồi trên bàn làm việc, JaeJoong nằm úp sấp ngủ say trên đùi hắn.

« Là tao, Park Yoochun đây ! »

« Có chuyện gì vậy ? »

« Tìm được Kim JaeJoong rồi ! »

« Cái gì ? »

« Mày đến bệnh viện trung tâm thành phố, phòng 303 » Nói xong, Yoochun buông điện thoại xuống, nhìn về phía Junsu đang dõi theo y.

« Người ủy thác cho tôi sắp đến, nếu cậu có vấn đề gì cứ hỏi anh ta… »

Junsu không nói gì, chính là đến bên giường ngồi xuống, nắm chặt tay JaeJoong.

Chưa đầy nửa giờ sau, Yunho đã chạy tới.

« Mày mang thú cưng đến làm gì? » Yoochun nhìn thấy Yunho ôm vật nhỏ xù lông trên tay quát. Tên này biết y hay không vậy, bệnh viện không cho phép mang vật nuôi vào, không phải sao ?!

« Người đâu ? » Yunho chuyển động ánh mắt, không nhìn Yoochun, cuối cùng ánh mắt dừng trên khuôn mặt người đang nằm trên giường bệnh.

« JaeJoongg ?! » Duẫn Hạo kinh ngạc nói.

« Anh biết anh trai của tôi ? Anh sao lại tìm anh tôi ? » Junsu ngăn Yunho bước tiếp, chất vấn.

« Anh của cậu ?? » Yunho nhìn về phía Junsu, lại nhìn JaeJoong trong lòng. Anh chăm chú nhìn khuôn mặt giống hệt với khuôn mặt mình hằng ngày vẫn sờ kinh ngạc không nhúc nhích.

 

End chương 26

4 thoughts on “Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 26)

  1. chap nì hơi ngắn nhưng lại chứng minh 1 điều “ngắn ko có nghĩa là ko có chiện vui” :))))))))))))))

    cuối cùng cũng tìm đc jj rồi, đúng là xa tận chân trời, gần ngay trc mắt … nhưng sao jj lại bị hôn mê??? “các bạn hãy chờ đọc ở chap sau nhé” :)))))))))))))

    P/S: ta làm mc cho nhà nàng đc á =))))))))))))))))))))

  2. lúc com cái này thì chưa vì vẫn quen gọi tên mấy bạn nhà ta lung tung cả lên nên đọc sao vẫn cảm giác u như kỷ … nhưng đọc đến chap 29 thì mí bít ấy chứ há há há

    • ta thay hết mà ~ ko những thay tên cũng thay đổi cả xưng hô nữa :3
      ko gọi Yunho là hắn nữa ~ mà gọi là “anh” =)))))
      thay lại 1 số từ hàn việt ~ lúc beta cứ lẩm bẩm sao ngày trc mình edit ngu thế này =)))))))

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s