Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 29)


Chương 29

Ngày hôm sau thời điểm Junsu rời giường còn hoài nghi sự việc phát sinh hôm qua có phải là giấc mộng hay không ? Chỉ đến khi Yoochun cố ý chở nó đến bệnh viện, nó mới thôi không suy nghĩ nữa.

« Hóa ra đây là sự thật…. »

« Cái gì là thật ? » Yoochun nhìn vẻ mặt mịt mờ của Junsu.

« Chính là chuyện xảy ra ngày hôm qua ah….. »

« Tuy rằng tôi cũng khó tin loại chuyện này nhưng đích xác nó đã xảy ra » Yoochun nở nụ cười « Đúng rồi, hôm nay sớm như vậy đã tới đón cậu là mang cậu đến gặp người kia ! »

« Người nào ? » Junsu ngây ngốc hỏi. Từ khi gặp lại JaeJoong đầu óc cậu vẫn mịt mờ không còn linh hoạt như trước nữa.

« Chính là người tôi nhắc tới hôm qua đó ! » Yoochun bất đắc dĩ nói, nhịn xuống cảm giác muốn hung hăng xoa đầu tên nhóc này.

« Hơ ~ » Junsu giật mình đáp.

Chỉ chốc lát, xe đã dừng ngay trước một khu nhà cao cấp. Yoochun không giải thích nhiều lôi kéo Junsu xuống xe, sau đó ấn chuông cửa trước một cái sân lớn. Tiếp đó nhìn lên mắy quay giám thị phía trên.

« Này, Xin hỏi là ai ? » Thanh âm truyền đến có chút biếng nhác.

« Bớt giả ngu cho tôi ! Ngày hôm qua tôi vừa gọi điện thông báo mà ! »

« Thực xin lỗi ! Buổi sáng hôm nay đi không cẩn thận bị đụng đầu dẫn đến mất trí nhớ rồi ! »

« Họ Shim kia, mau mở cửa cho tôi ! » Yoochun gặp quỷ mới tin lời tên tiểu tử này, bốc hỏa quát, mà Junsu thấy rất thú vị nhìn Yoochun hiếm khi bùng nổ như thế.

« Đưa tôi một căn nhà toàn bánh kem đi ! » Thanh âm lười biếng tiếp tục truyền ra.

« Thành giao ! » Yoochun lần này đáp rõ ràng, dù sao muốn tiền chỉ cần đòi Yunho là được.

Cánh cửa bật mở, Yoochun lôi Junsu vẫn còn đang mơ mơ hồ hồ đi vào.

Bước vào phòng khách, một thiếu niên đã sớm chờ ở đó.

« Hây za ~ Ngày hôm qua anh gọi điện thoại tôi đã muốn hỏi, anh tìm tôi làm gì ah ? » Thiếu niên đó hỏi, ánh mắt phát hiện Junsu đang đứng lấp ló phía sau Yoochun « Ai đây ah ? »

« Kim Junsu, bạn tôi ! » Yoochun đáp, sau đó chuyển hướng nói với Junsu « Đây là Shim Changmin, đừng nhìn cậu ta còn nhỏ mà coi thường, tên nhóc này lắm mưu nhiều kế lắm, tốt nhất không nên dây vào ! »

« Này ! Chỉ có anh mới nói thế thôi ! » Changmin kháng nghị.

« Tôi tới là muốn cậu giúp một việc ! » Yoochun không thèm để ý sự bất mãn của Changmin, trực tiếp nói chuyện chính.

« Tôi ? Giúp anh ?! Ha ~ trời nổi gió bão hả ? Anh không phải chưa bao giờ tin chuyện ma quỷ sao ? » Changmin bày ra bộ dáng kinh ngạc.

« Tôi không muốn tin…. Tóm lại cậu cứ theo tôi tới nơi này là được »

Yoochun chở Junsu cùng Changmin vào bệnh viện. Lúc Changmin vừa vào phòng bệnh, nhìn thấy JaeJoong trên giường đã kinh hô một tiếng.

« Ah ?! »

« Làm sao vậy ? » Junsu thấy kì quái hỏi.

« Thiếu một thứ….. »

Junsu vừa muốn hỏi tiếp thì Yunho đã mang theo JaeJoong đang ở dáng mèo vào. Changmin nhìn vật nhỏ trong ngực Yunho nhãn thần sáng lên :

« Hóa ra ở đây ah….. »

« Có ý gì ? » Yoochun hỏi.

« Tôi nói anh ta thiếu cái gì đó…. » Changmin chỉ chỉ JaeJoong trên giường rồi lại chỉ tiểu miêu « …. Hóa ra nó ở đây ! »

Vốn nhìn thiếu niên kia với ánh mắt nửa tin nửa ngờ, Junsu giờ phút này đã hoàn toàn tin tưởng lập tức tiến lên nắm tay Changmin.

« Kia…. Kia phải giải quyết như thế nào ? »

« Tôi muốn mọi người kể mọi chuyện cho tôi, hiện tại nói luôn đi ~ » Changmin không nhanh không chậm ngồi xuống nhìn mọi người xung quanh.
.
.
.
Changmin trầm ngâm. Chuyện cũ cũng đã kể xong, cùng với dự đoán của nhóc cũng không khác lắm. Yoochun vốn không tin mấy thể loại chuyện này mà cũng phải tin kia kìa.

Một giờ đồng hồ bất tri bất giác qua đi. Tiểu miêu biến trở lại làm JaeJoong dạng người.

« Thật thú vị !…. Tuy nói trên lý thuyết là có thể, nhưng lần đầu tôi nhìn thấy trực diện chuyện này. Mọi người đã từng nghe nói đến ‘tam trọng thân’ chưa ? »

« Cái gì ? » Yunho kì quái hỏi.

« Vậy mọi người ít nhất cũng từng nghe qua một số chuyện kì quái đi ? Chính là…. ở cùng địa điểm, thời gian lại nhìn thấy một người giống hệt mình… hay đúng hơn là chính bản thân mình. Đây gọi là ‘tam trọng thân’.

‘Tam trọng thân’ nghĩa là trong cơ thể người tồn tại ba linh hồn. Có hai linh hồn nằm cố định bên trong thân thể, một cái là tinh thần mà chúng ta vẫn gọi là tâm linh. Trên thực tế chỉ có hai linh hồn gắn chặt chẽ với cơ thể, thêm tâm linh kia là ba, gọi là ‘tam trọng thân’, cũng gọi là ‘tam thi’. (Mây : Bạn nó chịu, ứ hiểu nổi cái này = =|||) (Chip :ta cũng vậy =)))

Thực tế thì cố định trong cơ thể người một cái cũng đủ rồi, ví dụ như ở song bào thai là được người mẹ tách một linh hồn ra làm hai. Nếu là song bào thai mỗi người chỉ có hai linh hồn, một là linh thể, một là tâm linh. Và cũng bởi vì đem một linh hồn chia cho cả hai người nên bình thường khi người kia gặp chuyện gì đó, người còn lại sẽ cảm nhận được ngay.(Chip : sao Mây giỏi, edit đc mấy cái kì quái này ah = .=)

Còn có chuyện kì quái bản thân nhìn thấy chính mình, cũng là một kiểu của ‘tam trọng thân’. Có thể là do xảy ra một sự cố hay đả kích nào đó, tâm linh dẫn theo một trong hai linh hồn khác cố định khác cũng bị tách khỏi thân thể. Ở một vài tình huống thân thể mất đi ý thức tạo ra một thân thể khác, vì thế có thể nhìn thấy chính bản thân mình.

Hiện tại tình huống của Kim JaeJoong là gì ? Vì bị tai nạn xe cộ làm cho tinh thần, hồn phách cùng thân thể bị tách rời, vừa vặn nhập vào thân thể một con mèo gần chết đã không còn hồn phách. Vì thực thể mất đi ý thức nên đồng thời tạo nên một thân thể mới, nhưng linh hồn của cậu lại nhập vào thân mèo cho nên mới có hiện tượng nửa người nửa mèo như thế ».

Changmin liền một mạch giải thích xong, cầm lấy cái chén ở trên bàn uống sạch.

« Huh ? Thật rắc rối ah….. » Junsu càng nghe càng hồ đồ.

« Như vậy, không cần bám vào thân thể mèo, JaeJoong vẫn có thể tự tạo ra một thân thể khác nhưng thiếu linh hồn đúng không ? » Yoochun hỏi rõ lại.

« Trên lý thuyết là như thế, bởi vì linh hồn gắn liền với thân thể có thể tự tạo ra một thân thể mới. Nhưng, vì đó cũng không phải một thân thể thực cho nên không được ổn định cho lắm. Tuy rằng nói là ‘tam trọng thân’ có ba linh hồn, nhưng ba linh hồn này gắn bó với nhau cùng một chỗ. Thân thể đầy đủ linh hồn với thân thể thiếu linh hồn rất khác nhau, trên lý thuyết nghe thì hay, nhưng giả dụ chuyện một ô tô rơi xuống vực núi lại có một hành khách bình an vô sự rất hiếm gặp….. »

« Như vậy…. có phải đem linh hồn từ trên thân thể mèo chuyển qua thân thể thực thì anh của tôi có thể tỉnh ? » Junsu vội hỏi.

« Ưm…… đúng thế ! »

« Nhưng mà…. Tôi đã có một lần tự mình trở về ah….. » Lúc này JaeJoong mới nói.

« Huh ?? » Mọi người kinh ngạc.

« Chính là lần giận dỗi với Yunho, lúc sau không hiểu sao ý thức bị đưa đến chỗ này, khi tôi nghe thấy tiếng gọi của Junsu, muốn động đậy nhưng lại không thể. Nếu chỉ cần linh hồn trở lại cơ thể như trong lý thuyết thì vì sao khi đó tôi không tỉnh được ? »

« Này….. Chẳng lẽ linh hồn vẫn chưa đủ ? Anh còn thiếu cái gì đó sao ? »

« Có ý gì ? » Yoochun hỏi.

« Lúc biến thành mèo anh có cảm thấy mình thiếu thứ gì đó, ví dụ như cảm xúc hay một mặt nào đó của tinh thần không ? » Changmin nhíu mày.

« Trí nhớ….. » Yunho nghiêm túc phun ra hai chữ.

« Đúng là thế, bởi vì mất trí nhớ nên linh hồn cũng không đầy đủ, do đó thân thể không tỉnh lại được….. Bởi vậy cho dù tôi nghĩ được cách đưa linh hồn anh ấy từ thên thể mèo về lại đây cũng vô ích »

« Không còn biện pháp nào khác sao ? » Junsu lo lắng hỏi.

« Có ! » Changmin đáp, đem ánh mắt nhìn về phía JaeJoong « Tôi có thể đổi linh hồn đang mất trí nhớ của anh về thời điểm chưa mất trí nhớ…. »

 

End Chương 29

2 thoughts on “Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 29)

  1. chủ nhà giỏi thiệt, đọc ứ hỉu cái j mà “tam trọng thân”…

    nhưng like cái câu của changmin “Đưa tôi một căn nhà toàn bánh kem đi” dân ham ăn ko bao h thay đổi đc …

    nếu làm theo ý min ko lẽ JJ lại quên hết mọi thứ từ lúc biến thành mèo, hic vậy còn hạo ca nhà ta thì seo … ứ chịu đâu *nắm đầu min, hét “nghĩ cách khác đi” … chạy lẹ*

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s