Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 30)


Chương 30

 

Shim Changmin giống như lúc xuất hiện nhanh như tên bắn đứng lên, mặc kệ người khác có tin hay không nhóc vẫn chỉ giải thích đến thế, cũng không thèm quan tâm có một vài người chỉ số thông minh có hạn vẫn chưa hiểu hết.

Thế nhưng…. Câu nói sau cùng tất cả mọi người đều hiểu được.

Đơn giản mà nói, nếu đúng là có thể lấy lại được trí nhớ trước khi nhập vào mèo, JaeJoong có thể trở lại nguyên dạng trong thân thể thực.

« Không cần ! » JaeJoong nói rõ ràng.

« Anh ơi ?? » Tuấn Tú kinh ngạc mở to mắt.

« Thực xin lỗi Junsu !…. Anh không thể quên được người đó, cho nên anh cự tuyệt ! » Từ ‘người đó’ không nói nhưng ai cũng biết là ai.

« Vậy anh có thể quên em hả ? Em và anh từ nhỏ đã sống nương tựa vào nhau nhiều năm như vậy không hơn được thời gian mấy tháng anh sống bên anh ta sao ? » Junsu uất ức hét lên với JaeJoong, nó tuyệt đối không cách nào chấp nhận được quyết định của JaeJoong.

« Junsu….. Không phải, em là em trai của anh. Cho dù anh không thể tỉnh lại nhưng em vẫn là em trai của anh, cùng em huyết mạch tương thông. Về sau chúng ta vẫn luôn luôn cạnh nhau. Thế nhưng nếu như anh quên Yunho… thì không thể được…. Em có thể hiểu không ? » Lời khiển trách của Junsu như lưỡi đao hung hăng đâm vào tim cậu.

« Em không có cùng huyết thống với anh ! » Junsu khóc, thanh âm có chút nghẹn ngào « Anh xem anh căn bản cái gì cũng không nhớ rõ. Em và anh chỉ là cô nhi cùng nhau lớn lên trong cô nhi viện, không phải anh em cùng huyết thống, điểm chung giữa chúng ta cái gì cũng không có…. »

Đối với lời nói của Junsu, JaeJoong tuy rằng kinh ngạc nhưng cũng không đến mức ngạc nhiên quá.

« Nhưng em vẫn là em trai của anh. Dù cho có mất trí nhớ hay không em vẫn là em trai của anh. Junsu, anh không thể chăm sóc em nữa, thật có lỗi !….Nhưng….. anh tình nguyện vĩnh viễn nửa người nửa mèo như vậy cũng không muốn mất đi đoạn trí nhớ thời gian qua ! » Mắt JaeJoong đã bắt đầu đỏ lên, cậu không phải không biết Junsu đã phải vì một ca ca không cùng huyết thống mà làm việc rất nhiều, vì tiền thuốc men quá lớn mà tự làm khổ chính mình.

« Anh cần phải nghĩ kĩ ! Nếu như quyết định như vậy, chẳng những vĩnh viễn trong hình hài nửa người nửa mèo, mà còn mặc kệ luôn cả thân thể thật sự đấy! » Changmin chỉ vào thân thể đang được truyền dịch của JaeJoong trên giường « Thân thể này sẽ không dùng được nữa ! »

« Không được !! » Junsu bỗng nhiên hô lớn, cổ họng khàn khàn vì khóc.

Yoochun không nhìn nổi nữa, một tay ôm lấy Junsu đang khóc rối tinh rối mù vào ngực.

« Anh ~ Anh sao có thể quyết định như vậy ?! Anh sao có thể đơn giản bỏ mặc báu vật mà em vẫn luôn bảo vệ chứ ? Thân thể kia đã sớm không phải của mình anh ! Anh ~ thật ích kỉ ~ thật sự không nghĩ đến cảm nhận của em….. » Junsu lúc đầu còn giãy dụa trong lồng ngực Yoochun, nhưng sau đó chỉ có thể vô lực đem mặt chôn trong ngực áo y, cả người kiềm chế không được phát run.

Junsu chỉ trích cậu ích kỉ khiến mặt JaeJoong trắng bệch, không cách nào phản bác. Nước mắt rất cuộc không cầm được rơi xuống, từng giọt từng giọt lăm trên má. Yunho chịu không nổi khi nhìn thấy nước mắt của JaeJoong, chỉ có thể nhẹ nhàng xoay cậu lại ôm lấy.

« Aishhh ~~~ » Changmin bất đắc dĩ thở dài. Nhóc như thế nào lại cảm thấy mình giống cái bóng đèn nhỉ ?….. « Cái kia…. Kim JaeJoong, chờ đến khi anh nghĩ ổn rồi quyết định làm đi, không cần phải gấp gáp. Đến lúc đó thông qua Yoochun tìm tôi. Đừng quên ngàn tầng bánh kem của tôi nha. Đi trước đây ! »

« Chờ một chút ! » JaeJoong gọi Changmin lại « Không cần lo lắng nữa ! Tôi sẽ không lựa chọn trở về ! » Tuy rằng nước mắt vẫn rơi nhưng cậu vẫn kiên định nói.

Yoochun cảm giác được Junsu toàn thân cứng đờ, tiếp theo nó vùng ra thoát khỏi kiềm chế của y lao nhanh ra ngoài.

« Junsu ! » JaeJoong muốn cùng Yoochun vội vàng đuổi theo, thế nhưng Yoochun lại ngăn JaeJoong lại.

« Cậu đừng nên đi theo thì hơn, giao lại cho tôi…. » Yoochun nhìn JaeJoong cúi đầu nói.

« Vậy được rồi ! Nhưng nếu anh thay đổi chủ ý có thể đến tìm tôi ! » Changmin nói xong muốn rời đi, vừa tới cửa lại như chợt nhớ ra gì đó liền nói :

« Đúng rồi, cái này cho anh, mang theo nó đi ! Đến thời điểm nào đó sẽ có tác dụng rất lớn đó ! » Changmin không biết móc ra từ đâu chuỗi hạt chân châu đưa cho JaeJoong, sau đó không quay đầu lại rời đi.

« Em không nên quyết định nhanh như vậy….. » Trong phòng lúc này chỉ có hai người, Yunho mới nói.

« Vậy anh hy vọng em quên anh ? »

« Đương nhiên không phải ! Chỉ là…. Anh cảm thấy có lỗi với Junsu ! »

« Không phải ! Người có lỗi với nó là em….. » JaeJoong nói xong nước mắt lại chảy ra « …. Là em ích kỉ…. »

« JaeJoong….. » Yunho nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cậu « Quay trở lại thân thể của em thôi…. »

« Không ! »

«JaeJoong, trở về đi ! Anh sẽ một lần nữa khiến em phải yêu anh ! »

« Không ! Em không cần ! » JaeJoong liều mạng lắc đầu « Em tình nguyện quên toàn bộ thế giới cũng không quên anh ! Đối với anh như vậy không công bằng…… »

« …… JaeJoong ! »

« Anh không cần nói nữa ! Em đã quyết định rồi ! »

« Anh yêu em ! » Yunho hung hăng ôm lấy JaeJoong, lực đạo mạnh mẽ giống như muốn nhập thân thể cậu vào thân thể anh vậy.

« Em cũng yêu anh ! »

 

~o0o~

Những ngày sau đó Junsu vẫn như thường đến bệnh viện, ngẩn người ngồi bên giường nhìn JaeJoong. Yunho và JaeJoong không đến nữa. Nhưng cảm thấy thực sự lo lắng cho Junsu, JaeJoong vẫn thường gọi điện hỏi Yoochun về nó. Tất nhiên không cần cậu dặn dò, Yoochun cùng Junsu hiện tại có thể nói như hình với bóng.

Mà JaeJoong với Yunho cuộc sống vẫn tiếp diễn như trước đây. Bề ngoài hết thảy đều khôi phục bình thường, nhưng nhiều lúc nhìn JaeJoong thẫn thờ một chỗ khiến cho Yunho đau lòng không thôi.

Hôm nay Yunho không có đi làm.

Chuông cửa vang lên.

« Là tao ! » Kim HeeChul ~

« Đã lâu không gặp ah ~ » HeeChul chào hỏi hai người trong phòng « Tao đến để giới thiệu một người! » Nói xong HeeChul tránh qua một bên, lộ ra người đừng phía sau diện mạo anh tuấn.

« Xin chào ! Tôi là Han Kyung ! » Chàng trai rất có lễ chào.

« Xin chào ! Tôi là Jung Yunho, còn đây là Kim JaeJoong ! »

Han Kyung gật đầu chào hai người, JaeJoong cũng cúi chào đáp lễ. Tóm lại thì đây cũng chỉ là chào hỏi giao tiếp bình thường thôi.

« Đây là người đàn ông của tao ! » HeeChul vỗ vỗ lên ngực Han Kyung, đánh vỡ không khí nghiêm túc kia.

« Hả ?! » Duẫn Hạo kinh ngạc trợn trừng đôi mắt, JaeJoong cũng ngạc nhiên không khép nổi miệng.

« Làm cái gì thế ? Hai người có thể yêu nhau, tôi không thể có người đàn ông của riêng mình sao ? » HeeChul không để ý da mặt Han Kyung đã đỏ nhừ to mồm gào.

« Về sau xem mày có dám bắt nạt tao nữa không ? ~~ Hì hì ~~ Anh ấy chính là cảnh sát đó ! » HeeChul đắc ý nói với Yunho. Để chứng mình không nói điêu, HeeChul còn nhanh như chớp với vào trong ngực áo Han Kyung lôi ra một cây súng lục.

« Công chúa đại nhân người không bắt nạt thần đã phước đức lắm rồi, thần như thế nào có thể bắt nạt người chứ….. » Yunho nở nụ cười, quay đầu nhìn về phía JaeJoong lại phát hiện khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc của cậu.

« JaeJoong ? » Không phản ứng.

« JaeJoong ? »

JaeJoong nhìn chằm chằm cây súng kia thì thào nói :

« Thật đáng sợ !…. Không cần !…. »

« Mau cất nó đi ! » Yunho lập tức quát HeeChul. HeeChul cũng phát hiện ra JaeJoong có gì đó không thích hợp, lập tức đem súng trả lại cho Han Kyung.

« Em xem đã không còn nữa ! Không cần sợ !…. » Yunho nhẹ nhàng xoa xoa đầu JaeJoong. Qua một hồi lâu, JaeJoong mới hoàn hồn nhưng sắc mặt vẫn rất kém.

« Thực xin lỗi….. Tôi đi pha trà cho mọi người ! » JaeJoong miễn cưỡng nở nụ cười, đứng dậy rời khỏi phòng khách.

« Vợ mày có vấn đề gì ah ?….. Súng lục thôi mà, sao lại sợ hãi như vậy ? Thật sự rất yếu đuối ah !!! » HeeChul không khách khí nói.

« Cái gì gọi là ‘súng lục mà thôi’ ? Làm gì có nhiều người thấy qua chứ ! Còn có, cậu ấy không yếu đuối như thế ! Không được trông mặt mà bắt hình dong ! »

« Không yếu đuối sao lại sợ như thế ? Là con trai không phải đều thích đồ vật như vậy sao ? »

« ….. Không biết ! » Yunho nhịn không được nhìn về phái phòng bếp, trong lòng loáng thoáng bất an.
.
.
.
Tiễn Han Kyung và HeeChul về, tâm trạng Yunho đã thả lỏng khá nhiều. Lần trước gặp HeeChul còn có bộ dáng suy sụp chịu đả kích mạnh, lần này lại là dáng vẻ ngập tràn hạnh phúc. Cái người tên Han Kyung kia tuy rằng nói không nhiều lắm nhưng lại là một người chính trực đáng tin cậy.

Yunho muốn nhìn xem JaeJoong thế nào lại phát hiện cậu đã nằm ngủ trên ghế salon rồi. Xem ra là quá mệt mỏi đây mà…. Hai người kia quả thực gây sức ép cho người khác ah.

Yunho nhẹ nhàng ôm lấy JaeJoong đặt lên giường. JaeJoong dù đang ngủ cũng cau mày…. Yunho nhẹ nhàng hôn lên vị trí giữa hai chân mày của cậu. Lúc này ánh mắt của anh đảo qua vòng tay trên cổ tay cậu.

Cái vòng này không phải màu trắng sao ? Thế nào bây giờ lại chuyển thành màu hồng nhạt ? Không lẽ anh nhớ nhầm ?!

Không nghĩ ngợi nhiều nữa, Yunho lắc lắc đầu, đứng dậy tiếp tục đi làm việc còn dở.

 

End Chương 30

One thought on “Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 30)

  1. cái vòng có tác dụng j nhỉ? tò mò quá … còn có đúng là jj đâu có yếu đuối, vậy mà lại sợ súng đến vậy sao, chắc là trc lúc hôn mê bị ngta bắn há há há ta thông minh quá

    thực ra giống như bây h cũng tốt mà, sao mọi người lại làm khổ nhau thía nhỉ??? tự nhiên có cảm giác sắp tới ngc rầu … mèn ơi

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s