Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 1-Quyển 2)


Quyển 2

 

Chương 1

 

 

«Này ? Park Yoochun ! Cho tao số điện thoại cùng địa chỉ của Changmin » Việc thứ nhất mà Yunho làm là gọi điện thoại cho Yoochun.

Nói thông tin về Changmin cho Yunho xong, Yoochun còn nạt:

« Nói cho mày biết, từ nay về sau, chuyện của Kim JaeJoong không còn quan hệ gì với tao cùng Junsu nữa, không cần vì vấn đề của cậu ta mà tìm chúng tao nữa ! »

Nói xong liền bực tức cúp điện thoại.

Kì thật Yoochun chỉ muốn phát tiết thôi, Yunho trong lòng cũng đã thấy đủ phiền rồi. Anh cưỡng chế cảm giác phiền muộn trong lòng lại, gọi đến số điện thoại nhà Changmin.

« Alo ? Xin hỏi tìm ai ? » Giọng một nam nhân trung niên vang lên.

« Xin hỏi đây có phải nhà Changmin không ? »

« Ah ~ thực xin lỗi ! Thiếu gia đã đi du lịch rồi ah ! »

« Đi du lịch ?! » Yunho không còn lời nào để nói « Vậy…. Cậu ta còn phương thức liên lạc nào khác không ? Ví dụ như di động ?! »

« Thực xin lỗi tiên sinh, lúc thiếu gia đi du lịch đều chỉ mang theo tiền, cho đến khi trở về đều không liên lạc được…. Trừ phi thiếu gia chủ động gọi về, bằng không chúng tôi cũng không thể tìm thấy cậu ấy ! »

« Cái gì ?! Mọi người không lo lắng sao ?! » Biết không thể tìm thấy Changmin, Yunho không khỏi bất an.

« Tính tình thiếu gia chính là thế, chúng tôi cũng không có biện pháp. Thực xin lỗi !!!…. » Thanh âm vẫn rất có lễ.

« Vậy làm phiền ông chờ đến khi cậu ta gọi về nhà báo lại có người tên Jung Yunho có việc gấp cần gặp, điện thoại của tôi là ************* Cám ơn ! » Yunho cúp điện thoại, bỗng nhiên cảm thấy thực mờ mịt. Cái loại cảm giác này giống như đứa nhỏ bị bỏ lại nơi xa lạ, rất muốn khóc lại không khóc nổi, hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ.

 

~o0o~

Yoochun nhìn về phía Junsu đang ngồi trên ghế lái phụ, không biết nên nói gì. Y vẫn tự nhận có thể ‘chém gió thành bão’ nhưng mỗi lần gặp Junsu hoàn toàn không thể nói lưu loát nổi.

« Junsu…. »

« Yoochun, tôi nghĩ nên trở lại bệnh viện ! »

« Không được ! » Yoochun quả quyết cự tuyệt.

« Tôi cảm thấy anh tôi hẳn là có nỗi khổ riêng……. Nhất định là thế ! » Junsu có chút cầu khẩn nhìn về phía Yoochun, ánh mắt kia không giống là xin y cho nó trở lại bệnh viện mà giống như là muốn Yoochun có suy nghĩ giống nó.

« Junsu……. » Yoochun mở miệng muốn nói gì đó, lúc này di động của Junsu vang lên.

« Anh xem….. tôi đã nói nhất định như thế mà…. Đây vẫn là anh trai của tôi! » Junsu nhìn số người gọi đến nhịn không được lộ ra tươi cười, vội nghe máy.

« Anh, em….. »

« Junsu hả ? Anh nghĩ nên nói trước với em, anh nhớ anh vẫn còn ít hành lý chỗ em, Anh bỏ nó. Cái nào có thể dùng em cứ giữ lấy mà dùng, còn không vứt đi cũng được ! » Thanh âm bình tĩnh của JaeJoong truyền ra, tựa hồ không coi việc đoạn tuyệt tình anh em này là chuyện gì lớn lắm.

« Anh…… » Junsu trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

« Junsu ah ! Em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa đây ? Anh đã không còn là anh của em nữa, cho nên không cần gọi anh như thế. Không đúng, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng là anh trai em ! » Thanh âm JaeJoong có chút bất đắc dĩ.

« Anh có đúng là JaeJoong không ?…. Anh đang gạt em đúng không ?….. »

« ….. » JaeJoong trầm mặc thở dài.

“Em từ nhỏ chính là như thế, luôn hiền lành nghĩ cho người khác, mỗi lần gặp chuyện rắc rối đều là tôi thay em giải quyết. Em còn thường xuyên thương cảm đem về đủ loại chó mèo, cũng không quản tôi có ghét động vật bẩn thỉu được nhặt ngoài đường hay không? Nói thật, trước kia bởi vì chỉ có chúng ta sống nương tựa vào nhau tôi còn có thể chịu đựng, kì thật tôi cảm thấy thập phần giả dối, hơn nữa rất phiền. Tôi vừa nhìn vẻ mặt bé ngoan làm nũng của em đã thấy khó chịu. Tôi cũng không tin từ nhỏ bị vứt bỏ ở cô nhi viện lại có thể thiện lương đến thế, ít nhất thì tôi không làm được, cho nên hiện tại tôi muốn quay trở lại vị trí của chính mình”. JaeJoong dừng một chút kiên định nói: “Tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào ngăn cản con đường của tôi, đặc biệt là cậu, Kim Junsu!” JaeJoong nói xong liền cúp điện thoại. (Mây: Chỗ này vì Jae muốn đoạn tuyệt với Junsu nên để xưng hô là tôi – em cho nó tuyệt tình =)))))

Junsu ngơ ngác nhìn điện thoại đã cắt liên lạc, nước mắt cũng không giữ được nữa.

“Junsu….. làm sao vậy?” Yoochun không nghe được lời nói của JaeJoong khẩn trương hỏi, nhưng Junsu không trả lời.

“Junsu? Junsu? Junsu?” Yoochun không ngừng gọi tên nó, chính là Junsu không nghe đến, y vươn tay nghĩ muốn ép cậu nhìn y, chợt phát hiện tay trái Junsu đã nắm chặt đến bật máu.

“Junsu! Cậu điên rồi chắc?!” Yoochun lôi cổ tay nó, dùng toàn lực muốn mở bàn tay vẫn đang nắm chặt nổi gân xanh kia. “Buông tay!! Junsu! Không cần như vậy!” Yoochun nhìn máu vẫn đang chảy ra luống cuống.

Yoochun mất rất nhiều khí lực mới mở được bàn tay Junsu, móng tay đã cắm sâu để lại vết trong lòng bàn tay, chính là nó lại không có cảm giác đau, một chút cũng không thấy.

Yoochun cầm cổ tay nó, máu vẫn đang chảy. Y dùng lực gắt gao ôm nó vào lồng ngực.

“Làm ơn….. không cần phải làm vậy!!!”

“Park Yoochun…..” Junsu dựa vào Yoochun, đem cằm đặt lên vai y “Anh thích tôi đúng không?”

Yoochun có chút sửng sốt nhưng lập tức đáp:

“Uhm!!”

“Vậy đừng rời khỏi tôi, mặc kệ ai rời khỏi tôi, ai chán ghét tôi, anh cũng đừng bỏ tôi…..” Thanh âm Junsu có chút run rẩy.

“…..Được!!”

Yoochun vừa dứt lời, Junsu mặt đẫm nước mắt không để ý đến bàn tay đầy máu của mình ôm lấy bả vai y, giống như đứa nhỏ khóc ầm lên càng khóc càng lớn, thật giống như đem mọi ủy khuất trong lòng phát tiết ra.

 

 

~o0o~

“Lão gia, Kim thiếu gia đến rồi!”

“Để nó vào đi!” Một người đàn ông thoạt nhìn phi thường uy nghiêm ngồi giữa thư phòng xa hoa.

Chỉ chốc lát, JaeJoong tiến vào.

“Con rốt cuộc cũng trở lại?”

“Ah!” JaeJoong trào phúng một tiếng “Ông lầm ah? Tôi vẫn luôn muốn trở về, chẳng qua có người cản trở mà thôi!”

“Cản trở? Cản trở được con lâu như thế cũng thật lợi hại!”

“Không có cách nào khác, tai nạn xe cộ phải nằm trên giường 3 tháng” JaeJoong tìm một cái ghế ngồi xuống.

“Thật không?” Người đó nhẹ nhàng bâng quơ đáp, giống như trước mặt không phải là con ruột của ông vậy “Mặc kệ như thế nào, con trở về được là ổn rồi!”

Đang nói chuyện ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào của một người phụ nữ có vấn đề về thần kinh.

“Nó là loại dã cẩu do con tiện nhân kia sinh ra ah!” Cửa phòng bị mở ra với lực mạnh, một người phụ nữ biểu tình vặn vẹo chạy vào thét lớn: “Nó không có tư cách vào nhà này!! Con tôi mới chết không bao lâu, các người liền vội vàng tìm loại dã cẩu này về tiếp nhận vị trí của con tôi hả?!!”

JaeJoong nhìn về phía người phụ nữ đang không ngừng mắng chửi cười nhạt, sau đó tặng bà ta một cái tát vang dội.

“Bà nói mẹ tôi là tiện nhân không có vấn đề gì, người vứt bỏ tôi không có quan hệ gì với tôi…. Nhưng là bà không nên sai người đuổi giết tôi, hại tôi lãng phí thời gian nằm trên giường bệnh tới 3 tháng nha!”

“Mày dám đánh tao?!” Bà ta mắt đỏ ngầu, giương nanh múa vuốt nổi điên lên, lại bị bảo tiêu kéo đi ra ngoài.

“Các ngươi buông!! Ta chính là nữ chủ nhân của nhà này!”

JaeJoong nhếch môi, nhìn bà ta cười khẩy:

“Đúng vậy, bà đúng là nữ chủ nhân ở đây, tuy nhiên, sẽ không còn lâu nữa đâu……”

“…….. Con rất giống ta!” Người đàn ông bỗng nhiên nói.

“Tôi cũng không lấy đấy làm điều đáng vinh dự!” JaeJoong có chút khinh thường nói.

Ông ta cũng không quá để ý nhún nhún vai:

“Từ nay về sau con là thiếu gia duy nhất của Kim gia. Muốn có gì sẽ có thứ đó. Con chỉ cần học cách quản lý công ty cho tốt là được!”

“Nghe ra tôi rất có lời đây!”

“Không nhất định là thế!” Ông ta cười cười, sau đó hướng ngoài cửa gọi lớn: “Quản gia, mang thiếu gia về phòng đi, thuận tiện giúp nó nhận thức nơi này một chút”.

Chỉ chốc lát sau, vị quản gia đã đứng tuổi đi đến, nhìn thoáng qua JaeJoong ánh mắt thâm sâu, sau đó cúi đầu đưa tay ra.

“Thiếu gia, mời!”

JaeJoong đứng dậy theo quản gia ra ngoài. Nguyên bản cậu không hề coi người đàn ông kia là cha, càng không muốn kêu lão là cha. Mà ông ta cũng đâu coi cậu là con. Cậu Kim JaeJoong cũng chỉ là người cùng huyết thống với gã thôi.

Hay nói cách khác, họ chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

 

 

 

End Chương 1

One thought on “Em là tiểu miêu nhà anh (Chương 1-Quyển 2)

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s