Phiên ngoại Em là tiểu miêu nhà anh (Part 1)


Phiên ngoại 1

“JaeJoongah……anh đói!!!” Thanh âm vô lực của Yunho truyền đến.

“Tự mình giải quyết đi!” JaeJoongvẫn không nhúc nhích ngồi trên giường đọc sách.

“JaeJoongah…… Anh muốn ăn đồ ăn em nấu!” Yunho cố ý làm nũng.

“Ai thèm quan tâm anh, tự mình làm đi!”

“JaeJoong ah…..”

“Jung Yunho, anh mà nói thêm câu nào nữa tôi sẽ đi luôn đấy!” JaeJoong tức giận.

“…….” Quả nhiên Yunho câm bặt.

Aish ~~ phải làm sao đây?……. JaeJoong tuy quay trở về ở bên cạnh anh nhưng rõ ràng vẫn chưa chịu tha thứ cho anh mà. Tuy rằng ngày đó JaeJoong thừa nhận vẫn còn yêu anh nhưng thái độ sau này rõ ràng thể hiện cậu đang giận dỗi. Anh cố sống cố chết mang được JaeJoong trở về nhưng cậu lại không chủ động nói chuyện, cũng không nấu cơm cho anh ăn nữa.

Lại một lúc sau, Yunho phát hiện anh không thể tập trung đọc tài liệu được, liền lò dò tới giường của JaeJoong ngồi xổm xuống.

“JaeJoong ah………”

“……..”

“Em muốn nói gì hãy nói đi……Anh sắp phát điên lên rồi…….Em nói ra đi, phát tiết hết lên anh đi, anh có thể sửa……….”

JaeJoongnhìn bộ dáng ủy khuất của Yunho nghĩ ngợi. Thật ra cậu chỉ là mất hứng thôi, nghĩ đến việc anh đã đính hôn nên cậu mới quyết tâm trốn cả đời, thậm chí còn chạy đến vùng quê hẻo lánh, thế nhưng khi nghe anh nói câu “Anh yêu em” lại mềm lòng theo anh trở về.

Không cam lòng……Đúng là không cam lòng mà, nghĩ lại việc Jung Yunho gây cho cậu biết bao tổn thương như thế, nhưng anh chỉ cần nói một câu “Anh yêu em” là giải quyết xong mọi chuyện.

Hơn nữa, cho dù ngoài miệng anh nói không để ý đến quá khứ của cậu, nhưng ai biết về sau anh có thể lại lôi chuyện đó ra đả kích cậu hay không? Cậu thừa nhận đến lúc ấy cậu sẽ không chịu nổi.

Nói tóm lại, cậu không thể cứ như vậy mà tha thứ cho anh được! Ít ra cũng phải trừng phạt anh một chút.

“JaeJoong……Cho dù anh không ăn cơm nhưng chẳng lẽ em không định ăn sao?…..” Yunho tiếp tục nói.

Nhìn JaeJoong nửa ngày vẫn không thèm nói câu nào, Yunho lại ủ rũ chậm rãi đi ra ngoài.

JaeJoongnhìn theo bóng dáng Yunho, nháy mắt cảm thấy hơi mềm lòng nhưng vẫn không thèm nói gì. Chốc lát sau trong bếp truyền tới những tiếng binh bốp lạch cạch, cùng tiếng nước chảy, JaeJoong đoán được anh đang làm cái gì. Ở cùng một chỗ lâu như vậy nhưng Yunho trừ lần cậu ốm ra ngoài mua cháo ra, chưa từng thấy anh nấu cơm bao giờ nên cậu có chút tò mò.

Chốc lát sau, thanh âm ngừng lại. JaeJoong nhịn không được ngó ra thăm dò. Nhìn thấy Yunho đi về hướng cậu ngồi, cậu lại bắt đầu giả vờ giả vịt cầm lấy cuốn sách.

“JaeJoong ah…..” Lại là giọng nói ủy khuất của Yunho “….đau…..”

Yunho nói xong liền giơ ngón tay trỏ của mình lên. Trên đó chảy đầy máu, đầu ngón trỏ còn có một vết cắt sâu hoắm, máu từ đó không ngừng chảy ra, uốn lượn chạy dọc xuống.

JaeJoong mặt trắng bệch vội vàng ôm lấy tay anh.

“Anh đang làm gì thế hả?? Trời ạ, chảy nhiều máu quá…..Làm sao bây giờ……”  JaeJoong luống cuống chân tay, gấp đến độ nước mắt chảy ra. Cậu vội vàng mở ngăn tủ tìm thuốc cùng bông băng bịt kín miệng vết thương lại.

“Chảy nhiều máu quá…..làm sao bây giờ…… Hay là gọi HeeChul đến đây nhé!”

“JaeJoong ah…..” Lúc này Yunho mới nhìn mặt JaeJoong nói “Sao em lại khóc thế? Chỉ là vết cắt nhỏ thôi mà…..”

“Ai thèm khóc?!” JaeJoong theo bản năng nâng tay lên xoa má, lại chạm đến những giọt nước ấm nóng đang chảy dài. Yunho một tay ôm JaeJoongvào ngực, cưng chiều nghiêng qua nghiêng lại.

“Đừng cử động, miệng vết thương vẫn chưa xử lý xong…..” JaeJoong dãy dụa.

“Kệ nó, không chết được đâu….. JaeJoong ah, tha thứ cho anh được không?”

“Băng bó trước đã!”

“Em hứa tha thứ cho anh, anh băng lại ngay!”

“Được rồi được rồi, em tha thứ cho anh, mau thả em ra…..”

“Nấu cơm cho anh!”

“Được…..”

“Muốn nói gì cứ nói với anh!”

“Uhm……”

“Phải luôn yêu anh!”

“Uhm…..” Nước mắt JaeJoongcàng chảy nhiều hơn.

Quên đi, cậu xác định cả đời này nằm trong tay tên này rồi, trốn cũng trốn không thoát. Như thế này cũng tốt, vĩnh viễn nắm tay nhau ở cùng một chỗ…..

“Ngoan, anh cũng yêu em!!!” Yunho ấn môi lên trán JaeJoong.

JaeJoong giúp Yunho băng bó kín miệng vết thương rồi đứng dậy rời đi.

“Vợ à, em định làm gì thế?” Yunho khẩn trương

“Đi nấu cơm…..” Thở dài.

Yunho kéo JaeJoong lại, ngay lập tức dùng môi mình phủ lên đôi môi hoa đào của cậu, đây rõ ràng là nụ hôn dài đúng tiêu chuẩn đầy nhục dục mà.

“Làm….làm gì thế?….” JaeJoong bị anh hôn đến mức hai mắt long lanh mơ màng, thở hổn hển.

“Vợ à, còn hơn cả ăn cơm, anh muốn ăn em…..”

“Lưu manh!”

“Vợ ơi…..xin em đấy, từ lúc trở về đến giờ em vẫn giận dỗi với anh, mỗi ngày chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, anh cũng không phải là thần thánh……”

“Jung Yunho! Tay anh đang làm gì thế?? Em không muốn…… Chết tiệt! Buông ra……Ahhhh……Ahhhhh~~~~~~”

Vì thế những tiếng chửi kịch liệt đã chuyển thành những tiếng thở dốc hổn hển. Chúng ta phải đóng cửa lại che đi cảnh xuân kiều diễm kia thôi, phi lễ chớ nhìn đúng không?

 

~~~~~~~~~~~~

 

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s