[Đoản văn YunJae]Ốc Sên (1~4)


Ốc sên

 

 

Tác giả: Đinh Đường (文集)

Biên tập: Mây

Thể loại: hiện đại, cẩu huyết, HE (truyện nó có tình tiết cẩu huyết chứ chả ngược gì đâu -__-)

Pairing: YunJae (Duẫn Tại)

 

01.

Kim Tại Trung có chút sốt ruột chạy trên đường cái.

Chạy cả một đường vượt hết người này đến người kia, thậm chí còn chẳng thèm quan tâm tới đèn đỏ, cứ thế băng qua đường, không để ý có một chiếc xe đang chạy với vận tốc một trăm kilomet trên giờ lao đến. Người lái xe hiển nhiên không ngờ vẫn có người bất chấp đèn tín hiệu mà lao ra, hắn dùng sức đạp phanh, sau đó vội vàng xuống xe, chạy tới hỏi xem người này có bị thương hay không.

Tại Trung cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, thầm nghĩ phải chạy thật nhanh tới nhà trẻ, kịp đón Tiểu Duẫn tan học. Cậu cố chịu đau đứng lên cười nói không sao, rồi xin lỗi có việc phải đi trước, sau đó vội vã rời đi.

“Tôi nghĩ có lẽ vẫn nên đưa cậu tới bệnh viện kiểm tra xem thế nào, nếu cậu có việc gấp thì tôi sẽ chở cậu tới đó luôn, nhanh hơn cậu chạy bộ nhiều.” Người lái xe có chút ảo não, không thể ngờ chỉ nghe lệnh ông chủ đi đón người về khách sạn thôi mà cũng gặp tai nạn trên đường.

“Sao vậy?” Cửa sau của xe bật mở, một người đàn ông bước ra.

“Cậu……….” Người nọ muốn nói lại thôi.

“Thật sự không sao đâu, tôi phải nhanh tới trường đón con gái tôi tan học”.

Tại Trung ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đàn ông vừa xuất hiện, vì đang sốt ruột tới nhà trẻ nên cậu căn bản không hề để ý đến người có vẻ ngoài xuất chúng như người mẫu, con mắt ánh lên sự kiêu ngạo kia.

“Xem ra cậu thật sự không nhớ tôi rồi”.

Người lái xe xin lỗi lần nữa xong lại trở về vị trí ghế lái, hắn nhìn người đàn ông lúc này cũng đã lên xe, ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu: “Ngài Trịnh, hôm nay thật sự không may, để ngài phải thấy cảnh như vậy”.

“Không sao”.

 

02.

“Anh chắc chắn? Ông nội Tại Trung rõ ràng chỉ có mình anh ấy là cháu nội, sao chỉ để lại cho anh ấy một phần tư gia sản chứ?”

Tại Trung bất đắc dĩ xoa xoa huyệt thái dương.

Biết vậy thì đã không mang cô tới gặp luật sư, hiện tại tốt rồi, khiến tất cả mọi người ở sở tư pháp đều nghĩ cậu cùng vợ mình có bao nhiêu ham muốn gia tài bạc triệu của ông nội. Trí nhớ của cậu về ông nội chỉ dừng lại ở lúc mười ba tuổi mà thôi, vì cha cậu qua đời do tai nạn ô tô nên cậu cùng mẹ về nước, một thời gian sau mẹ tái giá, ông nội không còn liên lạc gì với hai người nữa.

Bản thân cậu mấy ngày hôm trước cũng mới biết ông nội qua đời khi luật sư tới tìm. Không có nhiều cảm giác bi thương, chỉ đôi chút xúc động vì lúc ông mất mà vẫn còn nhớ tới đứa cháu nội này, thậm chí để lại một phần gia sản cho cậu. Dù chỉ là một phần tư gia sản thì cũng đã đủ cho hai vợ chồng bọn họ sống hết nửa đời. Cậu căn bản chẳng hề quan tâm tới phần tài sản này, nhưng do đã có vợ cùng con gái nên không tiện từ chối. Cuộc sống của bọn họ chỉ được tính là bình thường, không giàu sang, thế nên để có thể khiến cuộc sống của một nhà ba người thoải mái hơn, để con gái mình được học trường chuyên lớp chọn, xem ra nhận tiền cũng chẳng có gì không tốt.

Thế nhưng……. vợ cậu vẫn thấy chưa đủ.

“Cho dù người này đã chăm sóc ông nội Tại Trung mười mấy năm đi chăng nữa thì Tại Trung mới chính là cháu nội ruột thịt của ông nội mà!”

“Xin hỏi……. Người đó…….Ý tôi là toàn bộ phần tài sản còn lại của ông nội đều để lại cho một người họ Trịnh đúng không?”

Cậu rốt cuộc nhịn không được mở miệng.

“Đúng, ngài Trịnh đã nhận xong phần tài sản của mình rồi”.

“Cái gì? Tôi thấy anh ta rõ ràng là ham muốn tài sản nhà này nên mới chăm sóc ông nội đúng không? Không thân cũng chẳng quen, làm vậy chắc chắn là do có ý đồ xấu!”

Không muốn để ý tới cử chỉ cùng giọng nói ồn ào của vợ nữa, Tại Trung thầm nghĩ trong lòng: Ừm, nếu là người kia thì chắc chắn sẽ không để ý đến mấy thứ đó. Ông nội vẫn còn nhớ rõ thằng cháu nội này như vậy vốn đã là sự ban ân lớn lao dành cho cậu và mẹ rồi. Mẹ chưa hỏi ý kiến ông nội đã tái giá, thậm chí còn vì sợ ông nội quở trách mà hoàn toàn chặt đứt liên lạc, thấy thế nào cũng đều là mẹ sai trước.

“Cám ơn luật sư, chúng tôi đi trước”.

Tại Trung không hề để ý tới hành vi cố tình gây sự của cô vợ, đứng dậy đi về phía cửa. Cậu biết chỉ cần cậu rời đi thì vợ mình chắc chắn sẽ đuổi theo, nhưng xem ra vì vấn đề gia sản vớ vẩn này mà những ngày sắp tới của cậu sẽ không còn bình yên nữa rồi.

“Kim Tại Trung”.

Một người đàn ông đứng dưới mái hiên cất cao giọng gọi tên cậu.

Hình như……..cậu đã từng gặp người này ở đâu đó.

Cậu đương nhiên không nhớ ra chuyện mấy ngày hôm trước thiếu chút nữa mình đã bị đâm, còn người này chính là người đàn ông xuống sau. Thế nhưng khi nhìn gương mặt cùng dáng người của anh, cậu lại cảm thấy như đã từng gặp anh ở nơi nào đó, không phải gần đây, mà là rất lâu về trước………

“Ngài Trịnh?”

Không phải là anh ta thật đấy chứ?”

“Sao lại gọi tôi xa lạ như thế? Trước kia cậu vẫn luôn gọi tôi là tiểu thúc thúc cơ mà”.

Thật sự là anh ta rồi.

“Nghe nói cậu kết hôn, có cả con rồi đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu mới hai mươi lăm ha? Nhưng sao kết hôn sớm thế, tôi còn tưởng…….”

Tại Trung lập tức ngắt lời, nói ra không chút suy nghĩ: “Anh cũng hơn ba mươi rồi, tầm này con anh chắc phải học tiểu học nhỉ?”

Duẫn Hạo cười khổ, nhìn cậu chằm chằm, từng câu chữ cậu thốt ra như lưỡi dao đâm nát tim gan anh.

Hồi lâu sau anh mới trả lời: “Không có, tôi vẫn chưa kết hôn, cậu biết rõ mà”.

Tôi vì sao phải……biết rõ chứ……..

Cuối cùng Tại Trung vẫn không thể hỏi ra miệng.

 

03.

“Anh sao chẳng có tý tiền đồ nào thế? Làm người thì phải biết chớp thời cơ chứ! Lúc lên tòa án phải làm sao đây? Anh sợ cái gì? Anh ta chẳng có tý quan hệ huyết thống nào với ông nội hết, sao tranh được với anh?”

“Em im lặng một lát được không hả?”

Trong đầu Tại Trung lúc này rối như tơ vò, sau ngày gặp lại Duẫn Hạo, cậu vẫn luôn có sự cảm không tốt. Cô vợ ngồi bên cạnh vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng. Tiểu Duẫn mới ngủ chưa đến một giờ, nếu bị đánh thức thì cậu lại phải dỗ rất lâu mới ngủ được tiếp.

“Có chuyện gì thì mai nói sau đi, đừng đánh thức Tiểu Duẫn”.

“Tiểu Duẫn Tiểu Duẫn, nếu anh thực sự nghĩ cho Tiểu Duẫn thì đi tranh với anh ta đi!”

Cậu thật sự cảm thấy nhức đầu, không để ý lời cằn nhằn của vợ, mở cửa phòng ngủ của Tiểu Duẫn, tính toán đêm nay sẽ ngủ cùng với con gái.

Dáng vẻ khi ngủ của Tiểu Duẫn vô cùng đáng yêu, bé con tuổi còn nhỏ nên vẫn còn nét khờ dại trên gương mặt. Trước đó không lâu cậu mới vừa tự tay cắt tóc cho bé, tuy Tiểu Duẫn là con gái nhưng thời gian chăm sóc bé của hai vợ chồng quá ít, mẹ bé cũng không giống các bà mẹ khác, thích chưng diện cho con gái nhà mình. Hơn nữa trong mắt Tại Trung, mái tóc ngắn của Tiểu Duẫn nhìn rất đẹp.

“Tiểu Duẫn……..”

Nếu người đó mà biết cậu đặt cái tên này cho con gái, không biết sẽ có biểu tình như thế nào.

Chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc nhỉ?

Khi đó cậu mới mười ba tuổi nhưng sao có thể không hiểu rõ mọi chuyện đây? Lúc ấy tình cảm của cậu rất đơn thuần, thích chính là thích, không thích chính là không thích, chẳng thèm để ý tới thứ đó luôn. Lần đầu gặp mặt, Trịnh Duẫn Hạo lấy thân phận vệ sĩ xuất hiện bên cạnh ông nội, cậu vừa nhìn đã thấy phiền, cậu ghét loại người luôn tự cho là đúng như anh, cho nên tận lực bảo trì khoảng cách với anh, thậm chí còn cố tình liên lụy tới ông nội, không thèm để ý tới ông luôn. Thế nhưng người ấy……..lại cứu mạng cậu.

Dường như sau sự kiện ấy cậu thân thiết với Duẫn Hạo hơn hẳn, thậm chí còn gọi anh là “tiểu thúc thúc”. Rồi một ngày cậu nhận ra tình cảm của bản thân đối với anh có gì đó khác thường, cậu cố tình né tránh vấn đề mơ hồ ấy, nhưng Duẫn Hạo lại luôn luôn chọc ghẹo cậu, nói rằng anh muốn nhìn thấy cậu lớn lên, muốn chờ cậu trưởng thành, rồi chung sống với cậu giống như cách mà hai người lớn ở với nhau. Tại Trung sợ hãi, vội vàng quýnh quáng tìm bạn gái, tất nhiên toàn là người Mỹ. Chuyện này sau khi bị ông nội phát hiện, ông đã dùng gậy đuổi đánh cậu, mà người che chở cho cậu khi đó vẫn là Trịnh Duẫn Hạo.

Sau này khi mẹ tái giá, đoạn tuyệt quan hệ với ông nội, cậu phải theo mẹ về nước, bạn gái tất nhiên là chia tay. Giống như thế, chuyện liên quan đến Duẫn Hạo chẳng đi đâu đến đâu. Thế nhưng ngay trước khi cậu rời đi, Duẫn Hạo đã từng xoa đầu cậu rồi nói một câu: “Cho tới tận bây giờ tiểu thúc thúc vẫn chưa hề nói dối Tại Trung, sau khi trưởng thành nhất định phải trở về tìm tiểu thúc thúc đấy”.

Điều khiến cậu không ngờ nhất là Duẫn Hạo lại thật sự tuân thủ theo lời ước hẹn này.

Tuổi càng lớn thì cậu càng cho rằng những lời anh nói chỉ như trẻ con vui đùa, thậm chí còn tưởng anh sẽ lấy vợ và có một đứa con khoảng chừng mười tuổi hay nghịch ngợm. Vậy nên cậu chẳng hề cảm thấy áy náy khi kết hôn, vợ cậu hiện tại chính là họ hàng xa của cha dượng, cũng là người sinh cho cậu cô con gái Tiểu Duẫn đáng yêu. Hai người quen nhau không tình yêu, chỉ vì cảm thấy hợp thì cưới, lúc ấy cậu còn trẻ, kết hôn sớm là do muốn người mẹ đau ốm trên giường bệnh được sớm ngày yên tâm.

[Tôi vẫn chưa kết hôn, cậu biết rõ mà.]

Những lời này……….bao hàm nhiều ý tứ lắm.

Cậu thật sự không nghĩ muốn tranh giành ba phần tư gia sản không thuộc về mình kia, kể cả khi cậu là thân nhân duy nhất của ông nội. Thậm chí cậu còn chẳng có dũng khí đi đối mặt với Duẫn Hạo nữa ấy.

Dường như……..không làm bất cứ chuyện gì mới hợp với cậu lúc này, dù sao đó cũng chỉ là lời đơn phương hứa hẹn của riêng Duẫn Hạo, cậu căn bản đâu có đồng ý khi trưởng thành sẽ quay lại tìm anh tiếp tục chuyện hoang đường kia chứ. Nhưng khi nghe được câu nói đó thoát ra từ miệng Duẫn Hạo, cậu vẫn nhịn không nổi run rẩy, còn mang chút hoang mang lo sợ.

“Tiểu Duẫn, tại sao ba ba lại luôn cảm nhận được…….có chuyện gì đó rất nghiệm trọng sắp xảy ra chứ?”

 

04.

Bị bố mẹ vợ tụng cho một bài, JaeJoong thật sự hữu tâm vô lực, đành phải đồng ý hỏi thử xem. Trong lòng cậu tất nhiên chẳng định tranh giành tính toán, nhưng cả nhà vợ đều dựa vào chuyện này mà ầm ỹ, còn ghét bỏ cậu yếu đuối vô năng.

Gần đây vợ cậu sớm đi tối muộn mới về, không biết là bận chuyện gì nữa, ngay cả chăm sóc con gái cũng chẳng quản, khiến cậu vừa phải sắm vai người cha, vừa phải quàng thêm vai người mẹ, bận đến sứt đầu mẻ trán. Cũng may Tiểu Duẫn còn nhỏ, lại ngoan ngoãn, sau khi tan học đều chờ cậu trước cổng trưởng, không chạy loạn, chờ lâu quá thì đều ngồi trên ghế đá đặt trong sân trường, nói chuyện với cô giáo.

Qua chừng một tuần, cuối cùng cậu cũng biết được chuyện gì đang xảy ra, xem ra dự cảm không tốt lúc trước thật sự không phải là ảo giác.

Từ sau khi sinh Tiểu Duẫn, vợ cậu chẳng còn thời gian trang điểm nữa, nhưng gần đây lại đột nhiên mua quần áo mới, đổi sang dùng mỹ phẩm đắt tiền, mỗi sáng ăn diện thật đẹp ra khỏi cửa, tối về thì cả thân nồng nặc mùi rượu. Có hỏi thì cô cũng chỉ nói dạo này phải xã giao nhiều, ông chủ toàn gọi cô đi ăn cơm tiếp khách, màn uống rượu tất nhiên không thể thiếu. Tại Trung biết nguyên nhân vợ mình phải làm việc vất vả như thế, cậu vẫn luôn cố chấp chuyện mình chỉ lấy một phần tư gia sản là đủ, nhưng vợ cậu lại nói phải tích trữ cho con gái đi du học trong tương lai, cậu thầm hiểu thừa dịp tuổi còn trẻ kiếm thêm ít tiền cũng không có gì không tốt.

Mãi cho đến khi một người đồng nghiệp thân thiết nói cho cậu biết gần đây hắn luôn nhìn thấy vợ cậu đi vào trong khách sạn, còn khoác tay lôi kéo theo một người đàn ông trung niên thì cậu mới ngờ ngợ. Đồng nghiệp còn nhắc nhở cậu phải cẩn thận đề phòng vì dù sao thì vợ cậu vẫn còn trẻ, diện mạo tươi tắn, không có chuyện gì là không thể xảy ra.

Tại Trung muốn chờ vợ mình tự giải thích, nhưng đã vài ngày nay cô đi thâu đêm không về.

Cậu thức trắng đêm không ngủ, cũng may hôm sau cậu không có ca, sau khi đưa Tiểu Duẫn tới nhà trẻ xong, cậu quay về nhà tiếp tục ngủ. Nào biết thời gian thoáng trôi, lúc Tại Trung tỉnh dậy đã sáu giờ tối, cậu hoảng hốt, vội vàng chạy xe tới nhà trẻ.

Nhưng khi tới nơi, cô giáo vườn trẻ lại nói Tiểu Duẫn đã được người đón đi rồi.

“Là mẹ con bé sao?”

“Không phải, là ngài Trịnh. Gần đây ngài ấy vẫn thường xuyên tới thăm Tiểu Duẫn, còn nói được đầy đủ họ tên của anh và vợ anh, cho nên khi tôi thấy anh chưa đến đón đã đồng ý để ngài ấy mang Tiểu Duẫn đi”.

Thay vì oán trách cô giáo đưa đứa nhỏ nhà mình giao cho người xa lạ, Tại Trung lại thầm nghĩ cậu căn bản không biết cách liên lạc với Duẫn Hạo như thế nào.

“Đây là danh thiếp của ngài Trịnh, ngài ấy nói anh có thể trực tiếp gọi điện thoại cho ngài ấy”.

“Tôi biết rồi”.

Thủ đoạn của Duẫn Hạo quá tinh vi, một giáo viên nho nhỏ sao có thể là đối thủ của anh.

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s