[Đoản văn YunJae]Ốc Sên (5~9)


Ốc sên

 

 

Tác giả: Đinh Đường (文集)

Biên tập: Mây

Thể loại: hiện đại, cẩu huyết, HE (truyện nó có tình tiết cẩu huyết chứ chả ngược gì đâu -__-)

Pairing: YunJae (Duẫn Tại)

05.

Khi Tại Trung chạy đến nơi, Tiểu Duẫn nhà anh đang dùng vẻ mặt vô cùng thỏa mãn nhai miếng bánh mà Duẫn Hạo đút cho.

“Tiểu Duẫn!”

“Ba ba!”

Tiểu Duẫn vừa nhìn thấy Tại Trung đã lập tức đứng bật dậy, nhảy khỏi ghế, chạy tới ôm chầm lấy chân cậu.

Tại Trung vốn muốn mang Tiểu Duẫn về nhà ngay, nhưng Tiểu Duẫn chỉ mới ăn hết nửa miếng bánh, vẻ mặt không muốn rời đi, Trịnh Duẫn Hạo bên kia còn đi tới quầy hàng mua thêm mấy thứ này nọ nữa, khiến cậu ở lại không xong mà đi cũng không được, cuối cùng vẫn bị Tiểu Duẫn kéo ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trước mặt.

“Tiểu Duẫn rất đáng yêu!”

“Đúng vậy”.

Hai người lúc này dường như chẳng có chuyện gì để nói với nhau hết, đôi khi Tiểu Duẫn lại trở thành đề tài nói chuyện giữa họ, nhờ đó mà có thể phối hợp nói được vài câu, nhưng những câu hỏi mà ai cũng muốn biết mà vẫn sợ hãi phải biết thì chẳng thể mở miệng nhắc tới.

Đến khi ra về, Duẫn Hạo muốn lái xe đưa hai người về nhà, nhưng Tại Trung lại cố tình muốn dắt Tiểu Duẫn ngồi xe bus. Cậu thầm lo lắng một khi Duẫn Hạo biết nhà cậu ở đâu thì sẽ thường xuyên tìm đến, nhưng cậu không biết một chuyện,  ngay từ lúc về nước, anh đã cho người đi điều tra tất cả mọi thứ rồi.

“Tiểu Duẫn, chào chú đi con”.

“Con chào chú ạ!”

Từ lúc sinh ra đến giờ Tiểu Duẫn đã không biết sợ người lạ, cho nên chẳng cần mất nhiều thời gian, con bé đã làm thân rất nhanh với Duẫn Hạo. Nhưng càng như vậy, Tại Trung lại càng lo lắng. Lần đầu tiên Duẫn Hạo xuất hiện, cậu còn cảm thấy đó là tình cờ, nhưng khi anh đến tận nhà trẻ đón tiểu Duẫn……. thì cậu không thể an tâm được nữa. Tiểu Duẫn là vận mệnh của cậu, cậu sợ nếu Duẫn Hạo bắt được điểm yếu ấy, vậy cậu thật sự xong đời rồi.

Sau này khi nhớ lại, cậu mới chợt phát giác, thật ra lúc đó cậu đã luôn hy vọng Duẫn Hạo lợi dụng Tiểu Duẫn, lấy sự quan trọng của con bé đối với cậu ra để đàm điều kiện này nọ, trong lòng cậu căn bản chưa bao giờ buông bỏ hoàn toàn quá khứ. Ngay tại khoảnh khắc gặp lại Duẫn Hạo, cậu đã sớm biết, thoát được một lần nhưng sao có thể dễ dàng chạy thoát lần thứ hai?

 

06.

Tại Trung nhận được một phong thư nặc danh.

Nó được gửi đến lúc cậu đang làm tại công ty, cho nên cậu đã tranh thủ thời gian nghỉ trưa, mở ra xem.

Toàn bộ bên trong là ảnh chụp vợ cậu đang thân mật với một người đàn ông trung niên, hai người họ dắt tay nhau ra vào khách sạn năm sao nào đó. Cánh cửa bên ngoài khách sạn thay đổi rất nhiều kiểu, trang phục của vợ cậu cũng biến đổi khác nhau, hình như những ảnh này đều được chụp trong vòng một tháng gần đây. Từ lúc trên người chỉ cần mặc một chiếc sơ mi mỏng đến bây giờ, thời tiết đã chuyển lạnh, quần áo cũng dày hơn, thời gian chắc phải khoảng ba tháng không hơn.

Vậy nên, vợ cậu đã ngoại tình………trước cả khi nhận được tờ di chúc của ông nội sao?!

Tại Trung không biết phải làm thế nào để đối mặt với chuyện này.

Chưa từng có nhiều thương cảm, càng không hề có sự đau khổ dư thừa. Từ một tháng trước, sau khi nghe thấy lời đồng nghiệp nói, rồi quan sát từng lời  nói cử chỉ của vợ, cậu đã ngầm đồng ý để vợ mình năm lần bảy lượt đi tiệc tùng với sếp, thâu đêm không về. Mà cũng có thể chính bản thân cậu vẫn luôn chờ đến ngày này, cái ngày mà vợ mình cầm đơn ly dị về nhà như hôm nay.

Cho nên khi ngày này thực sự đến, ngược lại với tức giận, cậu hoàn toàn cảm thấy bình tĩnh.

“Của cải của tôi có thế nào em đều biết, những thứ đó cho em, để lại Tiểu Duẫn cho tôi”.

Cậu chỉ cần Tiểu Duẫn mà thôi.

“Không, em không cần, em muốn Tiểu Duẫn”.

Vợ cậu cũng không muốn bỏ con gái.

“Nếu em muốn kết hôn lần nữa thì sao, Tiểu Duẫn vẫn nên theo anh, nếu em rảnh thì có thể đến thăm nó”.

Nghe xong lời cậu nói, cô cũng không cãi cọ nữa, gật đầu đồng ý, đưa đơn ly dị đã ký sẵn ra.

 

07.

Sau khi Tại Trung thu dọn đồ đạc xong, cậu quay đầu lại nhìn thoáng qua nơi mà mình đã ở suốt năm năm, hít sâu một hơi, rốt cuộc vẫn mở cửa rời đi.

Căn nhà này chắc chắn sẽ bán được giá tốt, nhưng cậu vẫn không chịu bán mà để lại cho bố mẹ vợ trên danh nghĩa.

Trước khi kết hôn, đồ sính lễ không có nhiều, sau đó bố mẹ vợ vẫn luôn chê cậu không có chí tiến thủ, làm trong công ty đã nhiều năm mà không thăng quan tiến chức nổi. Hơn nữa, sau khi biết chuyện cậu chỉ nhận được một phần trong gia tài bạc triệu của ông nội đã qua đời thì lại càng tức hơn, tức cậu tại sao không đi tranh lại ba phần tư tài sản kia. Nhưng hiện tại, khi vợ cậu đưa đơn ly hôn, hai ông bà đã biết con gái nhà mình ngoại tình….. Nên không còn mặt mũi nào nhìn cậu nữa, thỉnh thoảng, nếu muốn gặp Tiểu Duẫn thì cũng chỉ lén lút gọi điện thoại hoặc tới nhà trẻ nhìn qua mà thôi.

Người già chẳng làm sai điều gì, vợ cậu…….có lẽ cũng chỉ muốn có một cuộc sống tốt hơn mà thôi.

“Thu dọn xong chưa?”

“Ừm”.

Không thể nghi ngờ một điều là Duẫn Hạo đã thừa dịp này để đóng gói đưa cậu đi, nhưng cậu không phản đối nổi, có lẽ đây chính là thứ mà cậu luôn một mực chờ mong.

Tiểu Duẫn vẫn ngủ say ở băng ghế phía sau, cậu quay đầu nhìn gương mặt người đàn ông đang lái xe phản chiếu qua cửa kính. Hơn mười năm trôi qua, anh đã chín chắn hơn nhiều lắm.

Nhưng người này……dường như đã cắm rễ tận sâu trong lòng cậu từ lúc cậu mười ba tuổi đến giờ, sâu đến mức cậu có trốn tránh như thế nào đi nữa cũng không thể phủ nhận…….anh thật sự chính là mối tình đầu của cậu.

Tại Trung không ngu ngốc, có một số việc cậu không phải không hiểu.

“Vương tổng kia đã có vợ, hình như còn có cả con trai rồi đúng không?”

Duẫn Hạo hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh liền mỉm cười: “Ừ”.

“Thật ra tiền mua quần áo cùng nước hoa hàng hiệu mà ông ta cho cô ấy con mẹ nó chính là tiền của anh ha?”

Vợ cậu, hiện tại phải nói là vợ trước mới đúng. Cho dù cô thật sự được ông chủ để ý, được trả lương rất cao, nhưng cũng không thể có khả năng mua nhiều quần áo cùng trang sức hàng hiệu đắt tiền đến thế. Mà tình nhân Vương tổng của cô chẳng qua chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, làm chủ một xí nghiệp nhỏ bé, căn bản không thể chu cấp tiền cho cô hoang phí trong một thời gian dài.

Duẫn Hạo không nói được gì nữa, xem như ngầm thừa nhận.

“Tiền trả cho thám tử tư hết bao nhiêu?”

Duẫn Hạo khựng lại một chút rồi mới nói: “Không nhiều lắm”.

“Sẽ không tiêu hết ba phần tư________”

“Tôi cảm thấy cần phải nói rõ với cậu một số chuyện.” Duẫn Hạo ngắt lời cậu, nhấn ga lao băng băng trên đường cao tốc dẫn tới sân bay. “Đúng, mọi việc là do tôi làm, tôi nghĩ cậu cũng đã đoán ra nên tôi không định làm trò nói dối trước mặt cậu nữa. Cậu đã đồng ý theo tôi sang Mỹ, sớm hay muộn cũng sẽ biết chuyện này. Huống hồ từ nhỏ cậu đã thông minh như thế, tuy bề ngoài có vẻ rất nhiều chuyện nhưng không hay để trong lòng, lại luôn quan sát tỉ mỉ, thế nên không thể gạt cậu cái gì. Ông nội cậu đích xác để lại ba phần tư tài sản cho tôi, lúc đó tôi đã từng từ chối, nhưng ông ấy không đồng ý, vẫn viết tên tôi vào bản di chúc. Tôi nghĩ, số tiền này hiện tại là của tôi, nhưng chờ đén khi cậu theo tôi trở về, thì mọi thứ của tôi sẽ thành của cậu, không có gì khác biệt cả”.

“Tôi không hiểu…………”

“Cậu vẫn nghĩ tôi chỉ là vệ sĩ của ông nội cậu thôi sao?”

Được rồi……… cậu không nên xem thường người đàn ông này.

Nhưng………Anh còn lắm tiền hơn cả ông nội cậu á, có phải nói quá không đấy?

 

08.

Làm xong thủ tục đăng ký tại đại sảnh, ba người tiếp tục đứng xếp hàng  chờ nhân viên an ninh kiểm tra, Tại Trung đứng phía trước, Duẫn Hạo ôm bé Tiểu Duẫn đứng phía sau. Hình như vì sắp được ra nước ngoài nên Tiểu Duẫn rất vui vẻ, mấy ngày nay không lúc nào ngủ yên, nên hiện tại mới mệt tới mức gục lên vai Duẫn Hạo mà ngủ.

“Tại Trung!”

Lúc Tại Trung nhìn thấy người vợ trước của mình, cô đã không còn rực rỡ như quãng thời gian trước đó nữa rồi.

“Sao em lại tới đây?”

“Tại Trung, em biết em sai rồi, là do em ngu ngốc, tin sai người! Anh có thể tha thứ cho em một lần được không? Cả đời này, đây chính là sai lầm lớn nhất của em, em cam đoan sẽ không bao giờ……..tái phạm nữa đâu! Về sau em nhất định sẽ đối xử tốt với anh, chăm sóc cho Tiểu Duẫn, em sẽ không bao giờ……..ghen tỵ với người ta, theo anh hưởng thụ cuộc sống là tốt rồi!”

Duẫn Hạo nhíu mày, đánh thức Tiểu Duẫn dậy rồi để cô bé tự đứng xuống đất.

“Hai người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi vào trước”.

Anh lấy hộ chiếu và vé máy bay trong tay Tại Trung, sau đó kéo cậu ra khỏi hàng.

“Chúng ta đã ly hôn”.

“Em biết! Nhưng anh không thể……..cho em một cơ hội nữa sao? Tại Trung, em thề, em nhất định sẽ sống tốt với anh!”

Tại Trung sửng sốt trong chốc lát, rồi nhìn Tiểu Duẫn đang mơ màng, hai mắt vẫn nhíu lại vì buồn ngủ đứng phía sau.

“Tiểu Duẫn cần mẹ, có thể vì Tiểu Duẫn mà tha thứ cho em một lần được không?”

Tiểu Duẫn lúc này đột nhiên thanh tỉnh, nhìn chằm chằm mẹ mình hồi lâu, ánh mắt lóe lên nhưng vẫn chậm chạp không tiến lại gần.

Tại Trung chợt dao động.

 

09.

Duẫn Hạo cúi đầu nhìn giấy tờ đăng kí đã bị mình bóp nát trong tay, dùng dư quang liếc mắt về phía hai người kia, trong lòng không rõ có cảm giác gì.

Anh đích xác đã dùng rất nhiều tiền cùng thủ đoạn, nhưng anh không hề hối hận. Chỉ là, có những chuyện không thể xảy ra theo đúng ý nguyện của anh mà thôi.

Người phụ nữ kia………là mẹ của Tiểu Duẫn. Tại Trung đã sống cùng cô ta năm năm, kiểu gì cũng có chút cảm tình, không có khả năng buông bỏ nhanh như thế được.

Cũng chẳng sao…….. Anh chỉ có thể cho cậu cơ hội lựa chọn một lần cuối cùng này thôi.

.

.

.

“Xin lỗi……”

Anh ngẩng đầu lên nhìn chàng trai đầu đầy mồ hôi đang đứng trước mặt mình.

“Đây là lần đầu tiên Tiểu Duẫn được đi máy bay, có thể cho nó ngồi cạnh cửa sổ được không?”

Duẫn Hạo bật cười, cởi dây an toàn đang thắt ngang eo, sau đó chuyển ra vị trí ngồi ngoài cùng.

Chờ đến khi ba người ổn định chỗ ngồi, Tại Trung mới cười nói: “Tuy em không biết bây giờ mới nói chuyện yêu đương có quá muộn hay không, nhưng nếu không thử một lần, em sợ mình sẽ hối tiếc cả đời mất”.

 

~ Hoàn ~

One thought on “[Đoản văn YunJae]Ốc Sên (5~9)

  1. Sai có thể sửa, nhưng ko phải cái sai nào cũng có thể làm lại được. Phản bội là phản bội, kể cả có tha thứ cho nhau thì vết rạn vẫn còn rất lớn. Hơn nữa, một người phụ nữ ngoại tình vì hư vinh thì khó có thể nói có lặp lại sai lầm đó trong tương lai hay không. Với chân tình nhiều năm cũng như tình cảm và tâm huyết của Duẫn Hạo với Tại Trung, hy vọng hai người sẽ có hạnh phúc viên mãn.
    Thanks, em.

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s