Câu chuyện của chúng ta (Chương 2)


Chương 2: Anh em

 

“Hai đứa đừng tranh luận chuyện vợ chồng này nữa. Lăng Phong, chẳng phải trước đó không lâu mẹ vừa mua cho con một bộ ô tô đồ chơi mới còn gì, con mau đưa Tiểu Giang về phòng ngủ chơi đi. Mẹ đang làm cơm, lát nữa sẽ gọi mọi người ra ăn.” Mẹ Lăng Phong vì muốn tránh cho hai đứa con trai tiếp tục tranh luận vấn đề “vợ” này mà nhanh chóng bảo Lăng Phong đưa Tần Tiểu Giang về phòng chơi.

“Vâng, vậy cậu theo tớ vào phòng ngủ đi.” Lăng Phong ngoan ngoãn vâng lời, quay sang bảo Tiểu Giang đi cùng cậu nhóc.

“Tớ không cần! Ba ba, không phải ba đã nói dẫn con đi ăn còn gì, hiện giờ sao lại bắt con chơi cùng cậu ấy chứ?!” Tần Tiểu Giang vẫn còn không vui về chuyện “vợ chồng” ban nãy, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, bĩu môi, cố ra vẻ tức giận trừng Lăng Phong.

“Thì đúng là ba ba muốn mang Tiểu Giang tới nhà dì ăn cơm mà. Tiểu Giang ngoan, mau đi chơi với Lăng Phong đi, đồ ăn ngon sẽ lập tức tới ngay.” Tần Thành tiếp tục kiên nhẫn dỗ dành con trai.

“Vâng……Ba ba, vậy con sẽ chơi với cậu ấy.” Tần Tiểu Giang vẫn có tý miễn cưỡng, nhưng đành phải ngoan ngoãn nghe theo lời cha.

“Ừm. Lăng Phong, con dẫn Tiểu Giang về phòng ngủ nhé.” Tần Thành gật đầu, ý bảo Lăng Phong mau kéo Tiểu Giang rời đi.

Lăng Phong xoay người đi về hướng phòng ngủ của mình, Tần Tiểu Giang cúi đầu chậm rãi bước theo, thỉnh thoảng còn nắm chặt tay giả bộ muốn đập vào lưng Lăng Phong một nhát, nhưng tưởng tượng đến tình cảnh bản thân ban nãy, ngay đến bế Lăng Phong lên cũng không nổi, cậu chỉ đành phẫn nộ thu hồi nắm tay.

“Tiểu Giang thật sự là một đứa trẻ vừa ngoan lại vừa đáng yêu!” Mẹ Lăng Phong nhìn thấy động tác đó của Tần Tiểu Giang, liền bật cười thành tiếng.

“Ừm, từ nhỏ tới giờ Tiểu Giang đã rất biết nghe lời, may mà không giống tính tình ương ngạnh kiêu ngạo của mẹ nó.” Tần Thành vừa nhắc tới mẹ của Tần Tiểu Giang liền thay đổi sắc mặt.

“A Thành………” Mẹ Lăng Phong quay đầu nhìn về phía Tần Thành.

“Xin lỗi, Uyển Như, mấy năm nay khiến em phải chịu uất ức rồi……” Tần Thành giang rộng hai tay, ôm chặt mẹ Lăng Phong vào trong ngực mình.

Nhiều năm trước, vị thiếu gia nhà giàu Tần Thành đã đem lòng yêu cô gái Lăng Uyển Như xuất thân bần hàn. Lăng Uyển Như còn sinh cho Tần Thành một đứa nhỏ, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì cha mẹ Tần Thành cũng không chấp nhận Lăng Uyển Như, không cho phép cô bước vào cổng lớn nhà họ Tần, thậm chí còn ép Tần Thành phải kết hôn với Hứa Nhu, một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối. Đương nhiên Tần Thành không có khả năng nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ, nhưng trong một lần say rượu, Tần Thành bị chuốc thuốc đã lên giường cùng Hứa Nhu, khiến Hứa Nhu mang thai. Cùng lúc đó, cha mẹ còn lấy cái chết ra bức ép, cuối cùng, khi họ đồng ý cho phép Tần Thành được tiếp tục âm thầm chăm sóc cho hai mẹ con Lăng Uyển Như, anh mới đồng ý kết hôn cùng Hứa Nhu.

Tần Tiểu Giang sinh sau Lăng Phong một năm, năm nay Lăng Phong sáu tuổi, còn Tần Tiểu Giang năm tuổi. Tuy đã qua nhiều năm nhưng quan hệ giữa Tần Thành và Hứa Nhu vẫn căng thẳng như trước, chẳng qua Tần Tiểu Giang dù sao cũng là con đẻ của anh. Hai đứa con trai chính là máu thịt từ anh, Tần Thành tất nhiên Lăng Phong chung sống thật hòa thuận với Tần Tiểu Giang, hơn nữa, cuối cùng rồi sẽ có một ngày Tần Thành mang Lăng Phong về Tần gia.

“Cậu chờ ở đây một chút nhé, để tớ đi lấy bộ ô tô ra.” Lăng Phong kéo Tần Tiểu Giang vào phòng ngủ của mình, cẩn thận dặn một tiếng rồi xoay người, mở ngăn tủ, lôi thùng chứa đồ chơi ra.

“A! Tớ cũng có một bộ giống y hệt thế này!” Tần Tiểu Giang giật mình, trợn tròn hai mắt nhìn chiếc xe ô tô đồ chơi thật lớn mà Lăng Phong vừa lấy.

“Đây là quà sinh nhật mà mẹ và ba ba tặng cho tớ.” Lăng Phong khó hiểu nhìn Tần Tiểu Giang.

“Đây cũng là quà sinh nhật mà ba ba vừa tặng tớ năm nay.” Tần Tiểu Giang càng kinh ngạc.

Sinh nhật của Lăng Phong cùng Tần Tiểu Giang chỉ hơn kém nhau một tháng, hai đứa đều là con trai, thế nên mỗi lần mua quà sinh nhật, Tần Thành luôn những thứ mua giống hệt nhau.

“Vậy cậu có biết phải làm thế nào thì chiếc xe này mới chạy được không? Lần trước tớ lần mò nửa ngày mà nó vẫn không nhúc nhích.” Rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa nhỏ, Lăng Phong không suy tính nhiều lắm, lập tức cầm chiếc xe tới trước mặt Tiểu Giang.

“Ngốc thế! Cậu phải nhấn vào nút nguồn ở dưới gầm xe đây này, chuyện đơn giản như thế mà cũng không làm được! Để tớ dạy cho cậu!” Tần Tiểu Giang bị Lăng Phong dời đi lực chú ý, thậm chí còn tranh thủ bắt lấy cơ hội cười nhạo cậu nhóc một câu, nhưng sau đó vẫn tận tình chỉ cho Lăng Phong biết cách khởi động xe.

“Yeah!” Chiếc ô tô tự động chạy vòng quanh phòng, hai đứa nhỏ lập tức phấn chấn hét ầm lên.

Lăng Phong cùng Tiểu Giang vui vẻ chạy theo sau chiếc xe, thể chất Tiểu Giang kém hơn, thân thể lại còm nhom, rất nhanh đã tụt lại phía sau.

“Tiểu Giang, chúng ta cùng nhau chạy nào!” Lăng Phong dừng bước, xoay người lại, chìa bàn tay nhỏ nhắn tới trước mặt Tần Tiểu Giang

“Ừm!” Tần Tiểu Giang vẻ mặt vui sướng chạy lại gần, đặt tay mình vào trong lòng bàn tay của Lăng Phong, cậu nhóc lập tức khép chặt ngón tay, kéo theo Tiểu Giang cùng chạy về phía trước.

“Lăng Phong, Tiểu Giang, ăn cơm thôi nào.” Tần Thành đi vào phòng ngủ, gọi hai đứa con trai ra ăn tối.

“Ba ba!” Lăng Phong cùng Tần Tiểu Giang tay trong tay chạy tới trước mặt Tần Thành.

“Ừ!” Tần Thành bật cười đáp lời. Nhìn hai đứa nhóc ở chung có vẻ rất không tồi, Tần Thành vô cùng cao hứng, cũng không nỡ tách Lăng Phong và Tần Tiểu Giang ra, chỉ đi theo phía sau, mặt cười tủm tỉm nhìn hai thằng con trai dắt tay nhau chạy vào nhà ăn.

3 thoughts on “Câu chuyện của chúng ta (Chương 2)

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s