Câu chuyện của chúng ta (Chương 14)


Chương 14: Cuộc sống hạnh phúc

Tần Thành mua lại một căn nhà lớn dành cho bốn người ở. Buổi tối đầu tiên sau khi dọn vào nhà, Tần Thành cùng Lăng Uyển Như ngồi xem TV ở phòng khách, còn Lăng Phong lấy lý do làm bài tập, lôi Tần Tiểu Giang về phòng ngủ.

“Tiểu Giang.” Hai người vừa vào phòng, Lăng Phong đã nhanh chóng sập cửa lại, lập tức xoay người đè Tần Tiểu Giang vào vách tường mà hôn.

Tần Tiểu Giang hoảng sợ, cha cùng dì Lăng đang ở phòng khách, nhỡ họ đột nhiên tiến vào thì sao. Nhưng đầu lưỡi Lăng Phong đã xâm nhập vào khoang miệng cậu, Tần Tiểu Giang dùng tay đẩy anh ra, ngược lại còn bị anh túm lấy hai cổ tay, bắt nó cố định trên hông anh, cuối cùng thì cậu chẳng còn cách phản kháng nào nữa.

Từ lần hôn môi vô tình đầu tiên, đến lần cưỡng hôn thứ hai, rồi lần hôn thứ ba sau khi xác nhận mối quan hệ, kỹ thuật hôn của Lăng Phong đã tiến bộ vượt bậc. Đầu lưỡi anh cọ liếm khắp chốn trong khoang miệng Tần Tiểu Giang, sau đó mới cuốn lấy lưỡi đối phương, triền miên dây dưa.

Thời gian Lăng Phong hôn quá dài khiến Tần Tiểu Giang không thể thở nổi, Lăng Phong liền rời khỏi môi cậu vài giây cho cậu chút không khí, sau đó không đợi cậu thuận khí đã tiếp tục hôn sâu.

Lăng Phong hôn đã đời xong mới buông Tần Tiểu Giang ra, vừa thấy môi cậu bị anh mút đến sưng đỏ, dính nước miếng ướt át, căng mọng mê người, anh liền tiến sát tới gần hôn vài cái nữa mới nở nụ cười thỏa mãn.

“Lăng Phong!” Tần Tiểu Giang vội vàng đẩy Lăng Phong ra, vẻ mặt căng thẳng chỉ chỉ ngoài cửa.

“Không sao, trước kia chúng ta cũng luôn dính nhau trong phòng ngủ mà họ có vào đâu. Em đừng bận tâm, mau làm bài tập thôi.” Lăng Phong cười an ủi, sau đó kéo tay Tần Tiểu Giang về phía bàn học.

Năm nay Lăng Phong đã học lớp 11, còn Tần Tiểu Giang vừa vào cấp ba, nếu có vấn đề gì không hiểu, cậu sẽ chạy tới hỏi anh. Dĩ nhiên, Lăng Phong sẽ vừa giảng bài cho cậu vừa mượn cớ “ăn đậu hủ” no nê, thường là sờ mông hay thơm má. Tần Tiểu Giang muốn mà cứ chối lầm bầm vài câu, ngược lại càng khiến Lăng Phong được một tấc lại muốn tiến thêm một bước.

Làm xong bài tập, hai người tiếp tục ngọt ngào trong chốc lát, sau đó Tần Tiểu Giang phải quay về phòng ngủ.

“Tiểu Giang đừng về, ngủ ở phòng anh đi. Anh nói với ba mẹ để hai anh em chúng ta ngủ cùng phòng nhé.” Tần Tiểu Giang chưa kịp bước đến cửa đã bị Lăng Phong giữ tay lại, không cho đi.

“Anh nói dối mà không tìm được cái cớ nào hay hơn à, từ trước đến nay ngày nào chúng ta cũng ở cùng một chỗ thì có chuyện khỉ gì cần phải nói nhiều chứ. Aish~ mệt muốn chết, em về phòng ngủ đây.” Tần Tiểu Giang vẻ mặt ghét bỏ đẩy Lăng Phong ra, há miệng ngáp một cái.

“Anh biết anh biết, anh đùa em thôi. Hơn nữa hiện tại chưa đến lúc, sau này một ngày nào đó hai chúng ta chắc chắn sẽ ngủ cùng một cái giường.” Lăng Phong mỉm cười đầy thâm ý nhìn Tần Tiểu Giang.

“Anh nằm mơ đi! Em còn lâu mới ngủ cùng anh!” Tần Tiểu Giang không phải trẻ con, đương nhiên hiểu Lăng Phong có ý gì, dáng vẻ mơ màng vì buồn ngủ lập tức bay biến.

“Không phải em kêu mệt à, mau về phòng ngủ đi.” Lăng Phong không thèm phản bác, cười cười đẩy Tần Tiểu Giang ra khỏi cửa.

“Hừ!” Tần Tiểu Giang hung hăng quắc mắt lườm anh một cái rồi về phòng mình.

.

.

.

“Mẹ, Tiểu Giang đâu?!” Sáng sớm hôm sau, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Lăng Phong bước vào bếp, nhìn quanh bốn phía mà không thấy Tần Tiểu Giang đâu, liền hỏi Lăng Uyển Như đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.

“Mẹ chưa thấy nó ra khỏi phòng ngủ đâu, chắc vẫn đang ngủ. Bữa sáng đã xong rồi, Lăng Phong, con gọi Tiểu Giang dậy đi.” Lăng Uyển Như quay đầu lại, bảo Lăng Phong gọi Tần Tiểu Giang rời giường.

“Vâng.” Lăng Phong đáp, lập tức hướng về phía phòng ngủ của Tần Tiểu Giang.

Trước khi Lăng Uyển Như kết hôn với Tần Thành, Tần Tiểu Giang luôn về nhà mình ngủ nên Lăng Phong muốn nhân hiện tại nhìn xem dáng vẻ cậu ngủ như thế nào, anh cố ý đi nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động, lén lút mò vào phòng ngủ của cậu.

Trên giường có một khối căng phồng, Tần Tiểu Giang chùm chăn từ đầu đến chân kín mít, cả người chui trong ổ chăn, chỉ có hai dúm tóc lộn xộn ló ra bên ngoài.

“Không sợ nghẹn chết đây mà!” Lăng Phong buồn cười lắc đầu, bước tới gần giường, kéo chăn xuống.

“Đừng…..” Tần Tiểu Giang lầm bầm một tiếng, lại kéo chăn chùm qua đầu mình.

“Tiểu Giang rời giường thôi.” Lăng Phong nhẹ nhàng gọi, lại một nữa lật chăn ra.

“Muốn ngủ.” Tần Tiểu Giang tiếp tục túm lấy chăn chùm lên.

Hai người bắt đầu trận giằng co anh lật tôi túm.

“Tần Tiểu Giang!” Sau mấy hiệp nhẹ nhàng không thành công, Lăng Phong mất kiên nhẫn, “Soạt” một tiếng hất tung chăn của Tần Tiểu Giang ra.

Lăng Phong không ngờ Tần Tiểu Giang không có tật xấu khi ngủ, mà chỉ có thói quen ngủ lõa thể mà thôi. Tần Tiểu Giang toàn thân trần trụi lăn tới góc giường, hai cánh mông trắng nõn nà như nở hoa dưới ánh mặt trời buổi sớm, càng nhìn càng khiến người ta rung động.

5 thoughts on “Câu chuyện của chúng ta (Chương 14)

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s