Định lý Pitago (Chương 9)


Chương 9:

danmei-783

 

Từ đầu đến giờ Cố Thiển vẫn nhìn điện thoại chằm chằm.

Hắn không thích bầu không khí ở quán bar, nhưng đồng nghiệp cứ mời mãi, hắn từ chối suốt cũng không được, chỉ đành cùng họ tới đây.

Những người khác chơi đến khí thế ngất trời, còn hắn chỉ cười khách khí ngồi bên cạnh. Buồn chán tới nỗi phải lôi điện thoại ra nghịch game.

“Nào nào nào! Quen biết lâu như thế rồi còn chưa từng nghe thầy Cố hát bao giờ! Thầy Cố hát một bài đi!”

Một thầy giáo trung niên bắt đầu ồn ào, kéo theo lực chú ý của mọi người phóng tới Cố Thiển.

“Đúng vậy! Thầy Cố bề ngoài đẹp trai như thế, chắc chắn hát cũng rất hay!”

Mắt thấy microphone sắp về tay mình, Cố Thiển vội vàng xua tay: “Không được không được! Tôi trời sinh ngũ âm khuyết thiếu, vừa mở miệng sẽ lập tức quét phăng hăng hái của mọi người đi mất! Tôi nghe mọi người hát là được rồi!”

Thầy giáo trung niên lúc này đã say khướt, ôm vai Cố Thiển nói: “Tiểu Cố đúng là người hay ngượng ngùng! Hahahaha, được được được, không hát thì để tôi hát!”  Vừa nói vừa đoạt lấy micro, hung hắng xướng giọng.

Cố Thiển thấy mọi người đã rời đi sự chú ý, liền nhức đầu nhu ấn mi tâm, lén rời khỏi phòng, vào WC.

Bồn rửa tay được trang trí khá bắt mắt, Cố Thiển đứng trước bồn rửa, chăm chú xoa xà phòng lên tay. Nhưng sau khi rửa xong, hắn không dùng máy hong khô, mà trực tiếp rút giấy lau sạch nước, tiếp đó, lúc hắn vừa mở cửa bước ra thì đột nhiên bị một bóng người cao gầy đâm sầm vào ngực.

“Giúp tôi…….”

Giọng nói quen thuộc truyền tới, Cố Thiển lập tức căng thẳng, vội vã đỡ lấy người vừa đâm vào ngực mình, đến khi nhìn thấy mái tóc đen nhánh kia mới khiếp sợ hỏi: “Tiểu Hiên?”

Thanh niên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hoa đào tràn ngập kinh hỉ, cậu siết chặt vạt áo của người trước mắt như vớ được cọng rơm cứu mạng, “Anh…..anh rể!”

“Là anh, Tiểu Hiên, em sao vậy?”

Hạ Hiên hiện tại có vẻ vô cùng chật vật, quần áo trên người lộ rõ vết tích bị lôi kéo, hai gò má đỏ ửng, hô hấp bất ổn, hơi thở loạn nhịp nóng hừng hực, thân thể vô lực yếu ớt. Tất cả những đặc điểm đó càng làm Cố Thiển chắc chắn suy nghĩ trong đầu.

“Anh rể, cứu cứu em…..bọn họ……”

Hạ Hiên mới nói được phân nửa, cửa WC lại bị đá mở lần thứ hai, ba gã đô con bước vào, vừa thấy Hạ Hiên vẻ mặt suy yếu, mắt chúng sáng bừng lên, hèn hạ cười đểu.

Cố Thiển cau mày, càng ôm người trong ngực chặt hơn.

Một trong ba gã có quả đầu lởm chởm vàng chóe tiến lên, lưu manh nói: “Ôi ~ hóa ra bảo bối chạy tới đây à ~ chơi tiếp với các ca ca đi nào!”

Giọng nói xa lạ của gã vừa cất lên, Hạ Hiên càng thêm run rẩy, bất an ôm chặt thắt lưng Cố Thiển. Cố Thiển vừa xoa lưng an ủi Hạ Hiên, vừa lạnh mặt đáp lời mấy gã đối diện: “Mấy người là ai? Sao lại quấn lấy em ấy?”

“Ha ha ha ha, người anh em này đừng có nói lung tung!” Gã đàn ông có mái tóc lởm chởm vàng chóe ném điếu thuốc xuống sàn, nhìn ra phía sau nói: “Chúng tôi đâu có quấn lấy cậu ta, chính cậu ta chủ động tìm bọn này chơi đùa đấy chứ, đúng không?” Gã vừa nói hết câu, đám người bên cạnh lập tức phụ họa gật đầu.

“Anh rể…… đừng nghe bọn họ nói bậy, em không có em không có….. Chính….. chính bọn họ quấn lấy em, ép em uống rượu!” Thanh âm của Hạ Hiên cao hơn bình thường, tâm lý như bị kinh hãi quá độ, cơ thể càng run hơn.

“Đại bảo bối! Các ca ca không thích nghe cưng nói vậy đâu nha!”

Tóc vàng chóe tiến lên, vươn tay ra, định lôi Hạ Hiên trong lòng Cố Thiển về phía mình, nhưng Cố Thiển thoạt nhìn bề ngoài nho nhã, bản chất bên trong lại khác hoàn toàn, hắn khống chế cánh tay tóc vàng chóe, dùng lực vặn ngược các đốt ngón tay. Một cú miểu sát nhanh gọn lẹ, khiến tóc vàng chóe đau tới mức bán quỳ trên sàn.

Những kẻ khác thấy Cố Thiển thân thủ bất phàm, vì quá kinh ngạc nên chỉ ngơ ngác há hốc mồm, đứng đần một chỗ.

Cố Thiển trầm tĩnh như nước, đè thấp giọng cảnh cáo: “Không được tiếp tục quấn lấy cậu ấy nữa, nếu không tôi không dám đảm bảo tay của mấy người còn có thể sử dụng hay không đâu đấy”.

Hạ Hiên vẫn luôn biết Cố Thiển cực kỳ dũng mãnh, mắt thấy tóc vàng chóe và đồng bọn mặt mũi trắng bệch, liền lập tức nháy mắt, ý bảo họ mau lui.

Hai người còn lại lập tức thu được tín hiệu, vội vàng nhận lỗi: “Xin lỗi xin lỗi! Chúng tôi không bao giờ…..dính đến cậu ta nữa! Không bao giờ!”

Nghe đến đây, Cố Thiển mới buông tay, đẩy gã tóc vàng chóe ngã xuống sàn. Hai người kia vội vàng đỡ gã đứng dậy, kiểm tra gã không có vấn đề gì mới tái mặt chạy ra ngoài. Trước khi đi, tóc vàng chóe còn cực kỳ chuyên nghiệp thốt ra câu phản diện kinh điển: “Mày chờ đấy!”, sau đó căm giận bỏ đi.

Đám người thừa biến mất, chỉ còn lại Hạ Hiên làm diễn viên. Cậu đột nhiên khuỵu xuống, chân mềm nhũn, tỏ vẻ bản thân đã khó chống đỡ, dựa hẳn vào người Cố Thiển, run rẩy nói: “Anh rể…..Em, em chịu không nổi…. Em ư…….”

Cố Thiển hiểu cậu muốn gì, dùng một tay đỡ cậu lên, nhíu mày, nhanh chóng rời khỏi quán bar.

Vì bị đồng nghiệp kéo tới nên Cố Thiển không lái xe theo, hắn ôm Hạ Hiên ngồi vào ghế sau của taxi, lưu loát nói ra địa chỉ nhà mình cho tài xế. Tài xế không phải chưa từng thấy trai gái diễn tình cảm mỗi khi lên xe, nhưng đây là lần đầu tiên ông thấy hai người đàn ông thân mật, dựa sát vào nhau như thế, vậy cho nên ông vừa lái xe, vừa tò mò lén nhìn qua gương chiếu hậu.

Cố Thiển biết tài xế có hành vi mờ ám, nhưng hắn không thể giải thích, hô hấp của Hạ Hiên càng lúc càng nặng nề, thân thể cũng liên tục uốn éo, hai tay cơ khát sờ soạng tới lui trên người hắn, xem ra không thể chờ lâu hơn được nữa.

“Tiểu Hiên, chờ một chút, rất nhanh sẽ về đến nhà.” Cố Thiển cúi đầu hôn lên mái tóc ẩm ướt của Hạ Hiên, dịu dàng nói.

Thân thể Hạ Hiên mềm nhũn, đầu óc hầu như đình trệ, ngày hôm nay dù chết cũng phải kéo được người này lên giường, ánh mắt cậu nóng hừng hực nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, nhẹ giọng khát cầu: “Anh rể, làm em…..em sắp chết rồi……”

Sắc mặt Cố Thiển tối đen, tay lén lút mò vào trong áo Hạ Hiên, bàn tay ấm áp tới lui xoa lưng cậu. Hạ Hiên thoải mái khẽ rên, vùi đầu vào ngực Cố Thiển ra sức cọ cọ.

Lộ trình từ quán bar về đến nhà cũng mất khá nhiều thời gian, Cố Thiển ôm Hạ Hiên toàn thân mềm yếu tức tốc mở cửa phòng. Nhưng Hạ Hiên chẳng hề ngoan ngoãn chút nào, cậu bám chặt cổ Cố Thiển cắn loạn, vừa cắn vừa rầm rì: “Anh rể….. Em rất khó chịu…… mau giúp em, giúp em…..”

Cố Thiển không từ chối như mọi khi, hắn dùng lực bế thốc Hạ Hiên lên, ôm mông cậu bước về phía phòng ngủ. Dường như mặt nạ nho nhã dịu dàng đã hoàn toàn bị xé rách, một tay Cố Thiển đè người Hạ Hiên xuống giường, sắc mặt nghiêm khắc mang vài phần thô lỗ giật tung cravat.

Hạ Hiên không vì Cố Thiển biến sắc mà tỏ ra sợ hãi, trái lại cậu còn bị tư thế cường bạo của hắn mê hoặc đến thất điên bát đảo. Cậu quỳ đứng trên giường, đối mặt với hạ thân Cố Thiển, dùng chính mặt mình cọ cọ nơi đó của hắn, vừa cọ vừa dâm đãng rên rỉ.

Cố Thiển không đẩy cậu ra như bình thường, chỉ chăm chú nhìn cậu từ trên cao.

Hạ Hiên mê luyến mùi hương nam tính tỏa ra từ nơi đó, hương vị của giống đực cách lớp quần tây phát ra nồng đậm, nhưng rất dễ ngửi. Cậu tự thỏa mãn hưm một tiếng, sau đó ngửa đầu, dùng đôi môi nóng rực của mình toàn tâm toàn ý chạm đến nơi đó.

Khóe môi Cố Thiển khẽ cong lên, không hề cự tuyệt mà còn có ý cổ vũ. Đối với Hạ Hiên mà nói, đây chính là một cơ hội hiếm hoi. Cậu mỉm cười quyễn rũ, vươn đầu lưỡi hồng hồng, bắt đầu liếm khố hạ Cố Thiển, vải đen bị dính ướt càng thêm đậm màu, tiếng nước nhớp nháp mỗi lúc một lớn, hạ bộ to lớn từ từ cương lên, chọc vào đũng quần, tạo thành hình mui thuyền dựng đứng.

Hạ Hiên liếm cực kỳ phóng đãng, cậu vừa dùng tay vuốt ve dương vật, vừa ra sức liếm mút. Khóe mắt cậu đỏ hồng, càng làm nổi bật nốt khỏa lệ chí quyến rũ, khi liếm còn thỉnh thoảng phát ra tiếng nước mê người, khiến từng cơ thịt của người được “chăm sóc” căng phồng, hạ thể trướng tới mức như muốn xé toạc đũng quần phóng ra ngoài.

Dưới tác dụng của thuốc kích thích, độ mẫn cảm của Hạ Hiên còn nhạy hơn cả bình thường, da thịt lộ ra bên ngoài phiếm hồng, đầu nhũ dâm loạn theo biên độ bú liếm mà đôi khi sẽ lộ ra khỏi cổ áo mở rộng, như ẩn như hiện, khiến người nhìn đui mù.

Đũng quần Cố Thiển bị nước bọt thấm ướt sũng, côn thịt cứng rắn dán chặt vào quần vô cùng khó chịu. Hạ Hiên dĩ nhiên nhìn ra sự ẩn nhẫn của người đàn ông trước mắt, cậu khẽ mỉm cười, dùng cả hai tay xoa nắn nơi căng phồng ấy, sau đó lần mò đến thắt lưng, chuẩn bị cởi xuống.

Sắc mặt Cố Thiển thoáng biến đổi, hắn bắt lấy hai tay Hạ Hiên, bất chợt dùng lực, áp đảo cậu xuống giường.

Cự ly hiện tại của hai người vô cùng gần, hô hấp quấn quýt cùng một chỗ. Cánh tay Hạ Hiên bị hắn cố định trên đỉnh đầu, hai chân bị ép mở rộng, toàn bộ trọng lượng cơ thể Cố Thiển đè nén lên người cậu, cực kỳ vững vàng. Hóa ra là vậy, Hạ Hiên không hề lúng túng, giữ nguyên thái độ khiêu khích như trước, đầu lưỡi khẽ liếm cằm Cố Thiển, như một con mèo từng chút từng chút một di chuyển, bôi hết nước miếng lên mặt hắn.

“Anh rể……. fuck em đi….. Em thực sự không chịu nổi nữa rồi, bên trong ngứa muốn chết……..”

Hạ Hiên vừa nói vừa bày ra dáng vẻ dâm loạn quyến rũ, Cố Thiển híp mắt nhìn, nâng cằm cậu lên: “Tiểu Hiên, em phải học được cách nhẫn nại”.

Hạ Hiên biết phòng tuyến Cố Thiển dựng lên đã gần tan vỡ, cậu uốn éo thân thể, rướn cổ lại gần, môi kề sát vành tai hắn, dùng âm lượng chỉ hai người mới có thể nghe thấy rõ nói, “Cố Thiển, ngày hôm nay, nếu anh không chịch em, em nhất định sẽ đi tìm người khác fuck…….”

Cố Thiển bật cười, mò vào giữa hai chân Hạ Hiên, đầu chậm rãi cúi thấp, âm trầm đáp: “Anh không cho phép!”

Ngay giây tiếp theo, đôi môi hai người liền quấn lấy nhau, khăng khít thân mật.

 

~~~~~~~~~~

P.S: ss up 4 chương liên tiếp làm quà sinh nhật mừng em sang tuổi mới nha Vệ Phong (づ ̄3 ̄)づ❤ Dù hơi muộn tý (vì cạn tinh lực rồi) nhưng em hãy vui vẻ nhận nha, thâm tuổi mới thêm nhiều niềm vui ≧▽≦

2 thoughts on “Định lý Pitago (Chương 9)

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s