Định lý Pitago (Chương 14)


Chương 14

Sau sự kiện nghiêm phạt, hai người vẫn thích thử một ít đồ dùng tình thú, mua vui cho cuộc sống tính phúc. Trong tủ quần áo, có hẳn một ngăn chuyên để đạo cụ tình sắc, có đồ cảnh sát, bác sĩ, y tá cùng đủ loại chế phục và vài món đồ chơi nhỏ gia tăng tình thú. Nói chung, thầy Cố mỗi khi làm tình đã không còn giữ được vẻ mặt đứng đắn nữa rồi.

Tình cảm giữa hai người càng lúc càng sâu, ngày ngày ngọt ngào hạnh phúc, chọc mù mắt Lôi Minh Xuyên. Vì thế, gã theo đuổi Trầm Ngọc càng thêm tích cực.

Hôm nay, Cố Thiển hiếm khi được rảnh rỗi, Hạ Hiên liền muốn cùng hắn xem một bộ phim kinh dị mới được công chiếu. Mấy lần trước vì bận việc nên Cố Thiển luôn lỡ hẹn, lần này hắn quyết định đặt vé quang mang, dẫn theo Hạ Hiên hứng trí bừng bừng tới rạp chiếu phim.

Không phải cuối tuần nên người tới rạp xem phim không nhiều, cả phòng chiếu còn phân nửa ghế trống. Cố Thiển thẳng thắn chọn ngay vị trí trung tâm, góc độ quan sát màn hình rất tốt, nhưng nếu muốn làm vài chuyện khó nói thì cực không tiện.

Hạ Hiên có vẻ không vừa lòng lắm, nhăn mặt nhăn mũi.

Thời gian chiếu phim chưa tới, đèn trong phòng mờ mịt, tất nhiên Cố Thiển cũng nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của Hạ Hiên. Hắn mỉm cười, đưa túi bỏng qua, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Hiên, sao vậy?”

Hạ Hiên gác cằm lên cánh tay Cố Thiển, bĩu moi: “Vị trí không tốt”.

Cố Thiển gõ nhẹ vào trán Hạ Hiên một cái, nghiêm túc đáp: “Vị trí này ở chính giữa, lát nữa sẽ xem được chính diện màn hình”.

Đến rạp chiếu phim chưa chắc đã là để xem phim biết không! Hạ Hiên thầm gào thét trong lòng. . .

Cậu gối đầu lên cánh tay Cố Thiển, mắt trợn trắng bất mãn. Cố Thiển làm bộ như không hiểu, nghiêm nghiêm cản cần nhìn thẳng màn hình. Hạ Hiên không còn cách nào khác, chỉ có thể nhổm dậy, tức tối cắn bỏng ngô.

Rất nhanh, toàn bộ đèn trong phòng phụt tắt, lúc phim mới bắt đầu không bao lâu, có hai bóng người vội vàng cúi thấp lưng đi vào, ngồi ngay trước mặt Hạ Hiên và Cố Thiển.

Vì đèn đã tắt hết nên nhìn không quá rõ, nhưng Hạ Hiên lại thấy một trong hai cô gái kia có chút quen mắt, muốn hỏi rõ ràng là ai thì cậu không thể trả lời được, chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc thôi.

Quên đi!

Hạ Hiên lắc đầu, không suy nghĩ nhiều nữa, dựa đầu vào vai Cố Thiển chăm chú xem phim.

Phim kinh dị quả nhiên là lợi khí giúp tình nhân tăng tiến độ thân mật, ngay khi con quỷ có ngoại hình kinh dị xuất hiện, Hạ Hiên vội vàng che miệng, chui vào ngực Cố Thiển, sau đó không dám ló mặt ra nữa.

Trên người Cố Thiển thoang thoảng mùi hương nước xả vải, rất dễ chịu, rất thoải mái. Hương vị này thực sự vô cùng thần kỳ, nhoáng cái đã có thể xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của Hạ Hiên, thậm chí còn sinh ra cả cảm giác tâm viên ý mãn. Cậu nghiêng người, ôm chặt thắt lưng Cố Thiển, sắc dục huân tâm mà cọ cọ lồng ngực rắn chắc phía trước, vừa cọ vừa nhẹ nhàng rầm rì.

Hình ảnh kinh khủng không thể khiến Cố Thiển kích động, trong lòng chỉ nhớ đến người nào đó đang rất không ngoan, bàn tay nghịch ngợm lén lút mò xuống hạ thân hắn xoa nắn, hắn nâng cằm Cố Thiển lên, trầm giọng hỏi: “Sao không xem phim đi?”

Hạ Hiên cố ý làm trò vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe môi, ngữ điệu mang theo chút ý câu dẫn mê hoặc: “Anh xem phim của anh, em chơi của em, được hay không….. ông xã……”

Xưng hô kéo dài phía cuối câu khiến trái tim Cố Thiển rung động, tay bất giác buông lỏng. Hạ Hiên được tự do, sung sướng tươi cười, thân thể dần dần trượt xuống dưới, đầu cúi sát vào vị trí giữa hai chân Cố Thiển.

Nơi đó của Cố Thiển rất lớn, dù đang trong trạng thái ngủ đông nhưng vẫn tỏa ra uy áp, mang đầy hương vị của đàn ông trưởng thành. Hạ Hiên vô cùng thích nó, lần nào nó cũng khiến cậu sướng tới điên cuồng. Một tay cậu xoa nắn đùi trong, tay còn lại nhu niết hạ thể Cố Thiển, cách một lớp quần nhưng kỹ xảo nhu niết của Hạ Hiên rất tốt, một lúc sau đã khiến nơi đó của hắn cương cứng, dựng lên thành túp lều lớn.

Hạ Hiên thỏa mãn cười, cậu ngẩng đầu, ép sát lại gần tai Cố Thiển, dâm đãng nói: “Ông xã, anh cứng rồi, có muốn làm em hay không…..”

Tiếng gọi “ông xã” này thật đủ mùi vị, cuối cùng Cố Thiển cũng rời mắt khỏi màn hình lớn, chuyển đến trên người Hạ Hiên. Hắn siết chặt thắt lưng thiếu niên trước mắt, ép sát cậu vào ghế dựa, nghiêng người, hung mãnh hạ xuống một nụ hôn.

Bóng tối mang theo sự ngọt ngào của tình ái, Hạ Hiên không dám rên lớn, sợ người khác nghe thấy, chỉ có thể cắn chặt bả vai Cố Thiển, nuốt tiếng rên vào bụng.

Cố Thiển hút bờ môi Hạ Hiên trước tiên, còn khiêu khích cắn nhẹ, làm Hạ Hiên kìm lòng không được mở lớn miệng, để mặc đầu lưỡi linh hoạt xâm nhập, điên cuồng quấy rối, cùng đầu lưỡi của cậu dây dưa, trao đổi nước bọt, qua lại triền miên.

Thân thể Hạ Hiên dần mềm nhũn, trong lúc vô ý, chân cậu bất chợt đạp mạnh vào hàng ghế phía trước.

Hạ Tinh đang tập trung tinh thần xem phim thì đột nhiên bị quấy rầy, cô nhíu mày, sắc mặt lạnh băng nhìn về phía sau. Cô gái ngồi bên cạnh phát hiện Hạ Tinh bất thường, quan tâm cầm tay cô hỏi: “Hạ Tinh, sao vậy?”

Hạ Tinh không nói gì nhìn hai người đang quấn lấy nhau phía sau, tiếp đó ôm cô gái bên cạnh, đáp: “Không sao, em tiếp tục xem đi”.

Môi Hạ Hiên tê rần, dĩ nhiên cũng đỏ ửng vì ma xát kịch liệt. Đến khi hơi thở của cậu càng ngày càng gấp, Cố Thiển mới chịu buông tha.

Cố Thiển hôn lên hai má nóng bừng của Hạ Hiên, dịu dàng nói: “Tiểu Hiên, đây là nơi công cộng, không được hồ đồ. Biết không?”

Hạ Hiên làm gì còn hơi sức hồ đồ nữa, thân thể cậu đã nhuyễn như nước, phải dựa vào vai người đàn ông bên cạnh thở dốc.

Cố Thiển thấy Hạ Hiên nghe lời như vậy rất thỏa mãn, sau khi ôm chặt cậu vào lòng, hắn tiếp tục chăm chú xem phim.

Phim kéo dài hơn tiếng rưỡi, kiên trì xem đến tận cuối chỉ khoảng 10 người. Lúc đèn được bật trở lại, Cố Thiển như một quý ông cẩn thận đỡ Hạ Hiên đứng lên.

“Đói bụng chưa?”

Hạ Hiên lắc đầu: “Không đói lắm”.

Cố Thiển xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của cậu: “Không đói cũng phải ăn chút gì đó, em muốn ăn gì?”

“Ừm…..” Hạ Hiên vuốt cằm suy nghĩ một lúc, đang định mở miệng trả lời thì một gương mặt quen thuộc đột nhiên xuất hiện, khiến cậu kinh ngạc trợn tròn mắt.

Lúc đứng dậy rời đi, Hạ Tinh chỉ theo quán tính nhìn ra phía sau, xem kẻ làm phiền mình lúc xem phim là ai thôi, trăm triệu lần không ngờ……

“Chị?!”

“Tiểu Hiên?!”

.

Bốn người xấu hổ ngồi cùng một bàn trong nhà hàng, trừng mắt nhìn nhau.

Cố Thiển lật giở thực đơn, hỏi: “Muốn ăn gì?”

Hai chị em nhà họ Hạ không trả lời, chỉ có cô bạn đi theo Hạ Tinh lắc đầu với Cố Thiển. Cố Thiển sờ sờ mũi, lần thứ hai khép thực đơn lại.

Hạ Hiên cùng Hạ Tinh mặt đối mặt, hai người lớn lên rất giống nhau, nhưng nếu nhìn kỹ, Hạ Hiên vẫn có nét khác biệt, ngũ quan Hạ Tinh so với Hạ Hiên góc cạnh hơn, nhìn qua thiếu vài phần âm nhu, thêm vài phần anh khí, cùng với sự giỏi giang trong công việc của cô thập phần tương xứng.

Cô gái ngồi bên cạnh Hạ Tinh lại thuộc kiểu trắng nõn, dịu dàng như ngọc, là trợ lý riêng của Hạ Tinh. Hạ Hiên vẫn luôn nghĩ rằng hai người chỉ là chị em tốt, chẳng ngờ quan hệ của họ không chỉ đơn giản như thế. Cậu bất chợt nghi ngờ cuộc hôn nhân giữa chị gái và Cố Thiển chỉ là một màn giao dịch đôi bên cùng có lợi, chẳng tồn tại chút tình yêu nào. Như vậy có thể giải thích vì sao hai người lại ly hôn, rồi tìm được hạnh phúc mới hòa bình đến thế.

Bạch Uyển Oánh đưa cho Hạ Tinh cốc nước, săn sóc nhắc nhở, “Cẩn thận, có chút nóng”. Hạ Tinh vẻ mặt dịu dàng tiếp nhận, Hạ Hiên chưa bao giờ thấy chị gái ôn hòa như thế trước mặt mình.

Đê mờ! Mù mắt chó rồi!

Hình tượng chị gái trong lòng cậu luôn luôn là nữ cường nhân công tư phân minh, thình lình dịu dàng thật khiến cậu đỡ không nổi.

Hạ Tinh nhấp một ngụm nước, ánh mắt sắc bén bức người đảo quanh Cố Thiển cùng Hạ Hiên: “Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?”

Hạ Hiên nuốt nước miếng, nói thật cậu rất sợ chị gái, nhưng vì tình yêu, cậu phải dũng cảm lên. Vì vậy, cậu siết chặt nắm tay, kiên định nói: “Em và Cố Thiển đang quen nhau, chuyện chỉ có vậy”.

Hạ Tinh nhướn mày, ngữ khí nghiêm túc: “Em là đồng tính?”

“Cũng không hẳn……” Hạ Hiên ngượng ngùng nhìn Cố Thiển, “Em chỉ thích anh ấy”.

Hạ Tinh nhắm mắt, xoa mi tâm, Cố Thiển vẫn cong môi tươi cười, khí định thần nhàn uống nước.

Hạ Tinh trầm mặc một hồi lâu sau mới chuyển hướng công kích qua Cố Thiển: “Ngài Cố, Hạ Hiên mới 20 thôi, thế giới quan chưa chắc chắn, anh không được kéo em ấy cùng lạc lối’.

Cố Thiển thả cốc nước xuống, ngoài cười nhưng trong không cười đáp: “Cô Hạ, Tiểu Hiên đã thành niên rồi, em ấy tự biết bản thân muốn gì, cô Hạ cũng nên ủng hộ sự lựa chọn của em ấy chứ”.

“Tôi ủng hộ cái rắm!” Hạ Tinh nổi trận lôi đình trực tiếp chửi bậy, sắc mặt âm u, “Lúc đó chúng ta đã thỏa thuận không được can thiệp vào chuyện đối phương quen ai, cùng ai, anh cũng con mẹ nó đồng ý không đẩy ngã em trai tôi rồi mà!”

Hạ Hiên biết Hạ Tinh đã bạo phát, vội vàng che trước mặt Cố Thiển, thành khẩn nói: “Chị, em đã lớn rồi! Hơn nữa, không phải anh ấy đẩy ngã em, mà là em theo đuổi anh ấy….. Anh ấy có đẩy ngã em thật thì em cũng vẫn thích”.

“Phụt!” Trước sự thẳng thắn của Hạ Hiên, Bạch Uyển Oánh thiếu chút nữa phì cười. Cô cầm tay Hạ Tinh, nhẹ nhàng trấn an.

Hạ Tinh trái lại nguy hiểm mỉm cười: “Thằng nhóc như em không sợ bị coi thường hả?!”

Hạ Hiên vô tội nhún vai: “Chị, không còn kịp rồi, em đã làm với anh ấy”.

Biểu hiện của Hạ Hiên khiến Cố Thiển khá bất ngờ, nhưng trong lòng lại dị thường thỏa mãn, hắn chủ động cầm tay cậu, nói với Hạ Tinh: “Hạ Tinh, trước mặt cô, tôi có thể kiên định nói, tôi sẽ đối xử tốt với Tiểu Hiên, so với bản thân còn chăm sóc tốt hơn. Cô cũng biết, tôi rất yêu em ấy”.

Hạ Tinh trầm mặc, lần đầu tiên cô phát hiện Cố Thiển cất giấu ảnh chụp Hạ Hiên thì đã biết hắn thích Hạ Hiên, cô tìm cách ngăn cản, ép hắn phải thề không được tiếp tục dây dưa với cậu, nhưng trăm triệu lần không ngờ thằng em trai không chịu thua kém nhà mình lại chủ động ra tay!

Hạ Tinh vẫn làm mặt lạnh ép hỏi: “Vậy người nhà anh thì sao?”

Cố Thiển bình tĩnh trả lời: “Sau khi ly hôn với cô, tôi đã nói với người nhà rằng mình tự nhiên sinh ra cảm giác kháng cự với phụ nữ, thân thể không dậy nổi hứng thú, nên bọn họ không thúc ép tôi nữa. Cô yên tâm, tôi còn mấy anh trai có thể nối dõi tông đường, cha mẹ chỉ hy vọng tôi vui vẻ, khỏe mạnh là tốt rồi”.

Hạ Hiên thấy chị mình đã có thái độ hòa hoãn, vội vàng thừa thắng xông lên: “Chị, chị đừng nóng giận, em và anh ấy thật sự rất xứng đôi!”

Hạ Tinh khinh bỉ “xùy” một tiếng.

Mối quan hệ của hai người đã như vậy, giường cũng đã lăn mấy lần, mọe nó, cô còn có khả năng ngăn cản chắc! Hạ Tinh không có tâm nguyện gì lớn lao, chỉ mong em trai duy nhất vui vẻ là được.

Hạ Tinh trầm mặc trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Cố Thiển, uy hiếp: “Cố Thiển, nếu anh dám tệ bạc với em trai tôi, tôi nhất định không bỏ qua cho anh”.

Cố Thiển cười: “Tôi cũng sẽ không bỏ qua cho chính mình”.

Bạch Uyển Oánh thấy hai bên đã đạt thành hiệp nghị trong hòa bình, liền dịu dàng cười nói: “Vậy  giờ đã có thể gọi cơm được chưa?”

Sắc mặt Hạ Tinh vẫn không tốt lắm gật đầu.

Chị gái đã đồng ý, Hạ Hiên thật vui vẻ, cậu hôn chụt thành tiếng thật kêu lên má Hạ Tinh, sau đó cười hì hì ngồi xuống, mắt hoa đào tinh quái xoay chuyển, nói: “Chị, chị cũng nên giải thích chuyện của mình đi chứ, chị và Oánh tỷ là sao, không thể nói cho em biết được à?”

Bị em trai phản quân, chiếc đũa hướng đến đĩa rau của Hạ Tinh khựng lại một chút, càng nghĩ càng giận, cô cau mày, “Thằng nhóc xấu xa, em thì biết cái gì! Ăn!”

Hạ Hiên le lưỡi, len lén yếu ớt rụt cổ.

Giải quyết xong bữa tối, hai đôi tình nhân mỗi người một ngả.

Cố Thiển thoải mái nắm tay Hạ Hiên, chậm rãi bước dọc theo đường cái.

Khóe miệng Hạ Hiên từ lúc ăn cơm đến giờ vẫn luôn ngoác đến tận mang tai, không hề giảm độ cong chút nào. Cậu hẩy hẩy bả vai Cố Thiển, biết rõ còn cố hỏi: “Nói đi, anh đã thích em từ lâu rồi đúng không?!”

Cố Thiển thành thật gật đầu: “Ừ, anh đã thích em từ rất rất lâu rồi!”

“Anh lén chụp ảnh em! Quả thật là một tên biến thái!”

Cố Thiển vúi dầu, dịu dàng cười: “Đúng vậy, anh là một kẻ biến thái danh xứng với tên. Thế nên bạn học Hạ có nguyện ý chấp nhận anh không?”

Hạ Hiên ôm chầm lấy Cố Thiển, vui vẻ rạo rực đáp: “Anh càng biến thái em càng thích”.

Cố Thiển xoay người lại ôm cậu: “Anh vốn nghĩ sẽ mãi yên lặng thích em, yên lặng quan tâm em, yên lặng thỏa mãn dục vọng biến thái của mình, thế nhưng…..”

“Thế nhưng không ngờ em cũng thích anh đúng không?!” Hạ Hiên hồi hộp cướp lời, “Thật ra em vừa gặp anh đã nhất kiến chung tình, nhưng khi đó anh lại muốn kết hôn cùng chị em, vậy nên em dã khổ sở rất lâu”.

Cố Thiển yêu thương ôm chặt cậu vào lòng, nhẹ giọng nói: “Sau này sẽ không bao giờ để em phải khổ sở nữa!”

Hạ Hiên cọ cọ hõm vai Cố Thiển, yêu cầu: “Em thổ lộ với anh trước, anh cũng đã thích em từ lâu, như vậy anh còn thiếu em một lời tỏ tình đúng hay không?!”

“Ngay bây giờ sao?”

“Cho anh một cơ hội thể hiện đấy, ngay bây giờ”.

“Được”.

Hai tay Cố Thiển chậm rãi di chuyển xuống dưới, bao lấy mông thịt của Hạ Hiên, hạ thấp đầu, dạt dào tình cảm nhìn thanh niên trước mặt, con ngươi đen láy tựa bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, vô cùng động lòng người.

“Hạ Hiên, trong sinh mệnh của anh, em tựa như 3 đối 9, ngoại trừ em ra vẫn sẽ mãi là em……”

 

Toàn văn hoàn

Chú thích:

Về câu nói “em tựa như 3 đối 9, ngoại trừ em ra vẫn sẽ mãi là em”, giải thích ra khá khó hiểu, nhờ sự giúp đỡ của bạn Minh Trang bên group raw đam mỹ, mình sẽ cố tóm lược lại, giải thích dễ hiểu nhất.

Đầu tiên, phép tính 3×3=9 là để nói về phi tính bàn vuông, một thuật toán trong phong thủy. Phương pháp lập Tinh Bàn là vẽ một ô vuông lớn, trong đó chia ra 9 ô vuông nhỏ. Mỗi ô là một hướng nếu dùng nó với mục đích là la bàn, mỗi hướng lại chia thành 3 sơn, mỗi sơn 15 độ. Cụ thể phép tính thì rất khó hiểu, ko phải dân chuyên thì có đọc cũng mờ mịt thôi T___T Có thể hiểu đại khái phép tính 3×3=9 theo kiểu nếu tính tổng các số ngang, dọc, chéo luôn cho ra cùng một kết quả. Áp dụng vào truyện, có nghĩa là dù vận thế xoay vần ra sao, nhưng tình yêu hay chính bản thân con người vẫn sẽ mãi không thay đổi. Hơn nữa, số 9 còn là con số của an lành, thuận lợi, số 9 trong truyện mọi người có thể hiểu là “hạnh phúc trọn vẹn”.

Giải thích về phần này, hình như tác giả cũng đã giải thích trong phần cmt trên weibo, nhưng tài khoản weibo của tớ đã bị xóa nên ko thể đọc cmt được. Mình nghĩ cách hiểu đại khái cũng như trên thôi T___T

Cuối cùng cũng hoàn được bộ đam mỹ thứ hai, H của wy Tử Mạch viết hay thôi rồi, nếu kéo dài được nữa thì tốt, kết kiểu này hơi tiếc nuối ah. Vì hạnh phúc con dân, mình từng mò tiếp những bộ khác của tác giả này rồi, nhưng nội dung không hợp mình lắm, đa số còn là NP nữa nên bỏ qua. Nàng nào giới thiệu cho mình một bộ đam nội dung tương tự như bộ này đi, YD thụ, H vừa phải, công trong ngoài bất nhất, thụ phải bày trò theo đuổi mới chịu. Đã edit hay chưa edit đều được. Chưa edit có khi mình còn nổi hứng edit cho toàn thể con dân nữa đó =3=

5 thoughts on “Định lý Pitago (Chương 14)

Nào hãy nhấn vô đi ლ(¯ロ¯ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s